Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 1.1

Chương 1: Gặp Vương gia

Tên của tôi là Âu Dương Miểu Miểu, là người Thượng Hải, gia cảnh khá giả, ngoài cha mẹ ra còn có một em gái sinh đôi – Âu Dương Diễm Diễm, cha tôi làm kinh doanh, mẹ là bác sĩ pháp y, một gia đình thật bình thường.

Ngày 11 tháng 9 năm 1995, năm này tôi 14 tuổi, vì đi học sớm một năm, nên đã học tới năm thứ 2 của sơ trung(1),  vào ngày hôm đó, tôi và hắn gặp nhau lần đầu.

Tôi vẫn nhớ rõ ngày đó có mưa phùn, nguyên buổi sáng đều không có nắng, ánh sáng mờ mờ, đó là ngày kỉ niệm chủ tịch Mao qua đời, theo thường lệ chúng tôi được nghỉ thể dục buổi sáng, ở trong phòng học nghe radio, nội dung hôm đó radio phát đơn giản chỉ là sự vĩ đại của chủ tịch Mao khi còn sống, cụ thể như thế nào thì, tôi quên rồi, vì…tôi đang ngủ.

Đó cũng chính là lúc hắn xuất hiện.

Tên của hắn là Khang Duật, là một nam sinh đến từ vùng đông bắc, hắn còn có một cái tên rất hoành tráng – Ái Tân Giác La, dòng dõi quý tộc đời Thanh, vì dòng Thanh Mặc tiểu thuyết rất phổ biến hiện nay, có lẽ không ai không hiểu họ này, không ai không biết, nếu vương triều Mãn Thanh còn thống trị, nghe nói hắn là hậu duệ của thuần vương gia, thì là một cái Tiểu Vương gia nha.

Nhưng mà đối với học sinh sơ trung chúng tôi vào thập niên 90 đó, Ái Tân Giác La…thật là một dòng họ xa xôi a, lúc đó không có nhiều Thanh Mặc tiểu thuyết như bây giờ để xem, cũng không có nhiều phim truyền hình về nhà Thanh để xem, chúng tôi chỉ xem Khát vọng trưởng thành, Cảnh sát mèo đen vĩ đại, hoặc phim hoạt hình Hoa Tiên Tử, Doremon, Shera Princess of power để lớn lên, không có phim lịch sử đời Thanh, cho dù có cũng không thú vị như bây giờ.

Ngay khi thầy giáo viết tên của hắn lên bảng đen, phía dưới phát ra từng đợt tiếng than đầy sợ hãi, tôi tỉnh.

Ái tân giác la.

Phản ứng đầu tiên của tôi là, má ơi, làm sao mà họ của tên này so với họ kép của tôi còn dài hơn, như vậy tới lúc đi thi không phải tốn thật nhiều thời gian để viết tên sao.

Nghĩ tới chỗ đó, tôi vừa lấy tay lau đi nước miếng bên khóe miệng vừa nhìn về phía tên con trai đang đứng thẳng tắp ngay trước bục giảng.

Ách…không cần lau nữa, có lau nữa cũng như không, bởi vì nó lại bắt đầu tràn ra.

Ra dáng đàn ông, những từ này ngay lập tức liền xuất hiện, có lẽ không nên dùng từ dáng, có lẽ nên dùng từ tính cách thì thích hợp hơn, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, làn da màu tiểu mạch, nhất là ánh mắt của hắn, trong ánh mắt sáng ngời có một thứ tên là ngạo khí gì đó, làm cho hắn thoạt nhìn thật sự chói mắt, sinh năm 1980, lớn hơn các bạn trong lớp một tuổi, vì vậy lớn hơn tôi hai tuổi, ai biểu tôi đi học sớm một năm làm chi, nghe nói là vì chuyển trường nên mới phải học năm thứ 2, tuy rằng mới 16 tuổi nhưng hắn đã cao 175cm, có lẽ là vì hắn là người đông bắc, vì vậy ở Thượng Hải, thành phố phía nam này, ở giữa một đám nam sinh sơ trung còn chưa dậy thì, sự xuất hiện của hắn giống như một con chó săn đột ngột xuất hiện giữa một đám chó tạp nham, cho dù là chó con, cũng vô cùng nổi bật.

Nước miếng của tôi tí tách tí tách rơi xuống bàn, đã sớm quên lau, có lẽ là do ánh mắt chú ý của tôi quá mức kịch liệt, hắn phát hiện, đôi mắt đen chuyển một cái vừa vặn đối diện ánh mắt của tôi.

Ngay lập tức, trong đầu tôi không hiểu tại sao liền vang lên tiếng một trăm con tró đang tru lên, giai điệu là – mùa xuân ở nơi nào? Mùa xuân ở nơi nào? Mùa xuân đang còn ở tại núi rừng xanh tươi kia, nơi đó có hoa hồng, có cỏ xanh, có chim hoàng anh biết hót, líu lo lo líu lo líu lo lo líu lo lo, líu lo lo líu lo lo líu lo líu lo lo líu lo lo líu lo lo…

Lúc đó tôi không biết điều đó có nghĩa là gì, đến khi tôi trưởng thành thì mới hiểu ra điều đó có nghĩa gì.

Có nghĩa là – tôi, động lòng xuân.

Bốn mắt nhìn nhau, tựa hồ cả hai chúng tôi đều không ai tính nháy mắt, mà giai điệu “Mùa xuân ở nơi nào?” vẫn đang phát đi phát lại trong đầu tôi, chẳng qua thay vì líu lo lo líu lo lo líu thì lại là gâu gâu gâu gâu gâu gâu…

Tôi lắc mạnh đầu, hét lớn trong đầu: có để yên cho người khác không vậy, cứ hát miết.

Có lẽ hắn bị động tác lắc đầu của tôi dọa nên cau mày, tôi nghĩ rằng lúc đó hắn chắc chắc cho rằng, con nhỏ này có vấn đề.

Vào lúc tôi đang điên cuồng lắc đầu, hoàn toàn không nghe được thầy giáo đang nói gì, thì thầy giáo cũng giới thiệu hắn xong, sau đó nhìn về phía tôi, “Lớp trưởng…”

Tôi còn đang bận lắc đầu, hy vọng có thể làm cho giai điệu ở trong đầu biến mất, cho nên không nghe được thầy gọi.

“Lớp trưởng…”

Tôi vẫn không nghe được.

“Âu Dương, bạn sao vậy, thầy gọi kìa, Âu Dương…” bạn học ngồi cùng dãy gõ bàn tôi.

“A?”

Bạn học trợn trắng mắt, “Thầy đang gọi bạn kìa.”

Tôi lập tức tỉnh táo, đứng bật dậy, hét lớn, “Có!!”

Tôi kêu quá to, cả lớp đều cười ha hả.

Thầy giáo nhíu mày, “Đây là bạn mới chuyển trường, để bạn ngồi cạnh em.”

Lúc ấy tôi ngồi bàn cuối, tại vì tôi dậy thì sớm, dáng người có vẻ cao, tôi nhìn chỗ ngồi không bên cạnh, nhanh tay đưa rác ở bên cạnh gom lại, vỏ hạt dưa, hạt ô mai, còn có khăn giấy hồi sáng tôi dùng để lau nước mũi, ở trên còn có một cái siêu lớn “trứng chần nước sôi”, tại vì tôi bị viêm mũi, kệ nó, dọn sạch đã rồi tính, tôi lấy vận tốc ánh sáng gom lại hết, sau đó gãi đầu.

“Dạ thưa thầy được rồi.”

Cả lớp lại cười ầm lên.

Sau đó, hắn đi tới, nhìn tôi, sau đó nhìn nhìn lại cái bàn đã bị tôi dọn dẹp lại, đột nhiên nhíu mày, nhưng không nói cái gì, đợi đến lúc học, hắn nói thầm vào tai tôi, “Lớp trưởng, hình như cậu quên cất đồ dùng cá nhân.”

Đồ dùng cá nhân?

Tôi nhìn nhanh về phía bàn của hắn.

Ách…quên lấy băng vệ sinh đi.

Tôi nhanh tay lấy gói băng vệ sinh màu hồng đi, chỉ hận không thể ăn nó vào trong bụng luôn.

Nguyên ngày hôm đó tôi cũng không dám nhìn hắn, bởi vì xấu hổ muốn chết.

Vào ngày hôm đó, hắn chuyển đến trường Trung học Hồng Kiều ở Thượng Hải, thành học sinh lớp sơ nhị 3, cũng trở thành bạn cùng bàn của tôi.

Bây giờ nhớ lại, tên này tên là Khang Duật, họ Ái Tân Giác La, chắc là khắc tinh của tôi, bởi vì kể từ khi gặp hắn, những việc làm tôi xấu hổ không ngừng diễn ra, hơn nữa mỗi việc đều xấu hổ hơn việc trước, mỗi lần đều mất mặt hơn lần trước, tôi có thể thề trước Phật tổ, Quan âm bồ tát tái thế, trước khi gặp hắn, tôi là một em bé ngoan – tuyệt đối.

Nháy mắt, Khang Duật đã chuyển đến trường tôi được một tuần, có lẽ do tính cách sang sảng của người đông bắc, hắn nhanh chóng chơi thân với tụi con trai trong lớp, bởi vì hắn là hậu duệ của hoàng tộc Mãn Thanh, tụi con trai đặt cho hắn một biệt hiệu – Vương Gia.

Cũng là cái từ “Vương Gia” này làm cho tôi xấu hổ một hồi.

Đó là vào giờ ăn trưa, trường tôi không có căn tin, nhưng vì trường mở rộng một dãy lầu nên có thừa ra một phòng bếp, trong bếp có nồi hấp, mỗi khi tới trường chúng tôi đều đem cà mèn tới nồi hấp, tới trưa là có thể ăn đồ ăn nóng hầm hập, rất nhanh và tiện.

Vận may của tôi từ trước tới giờ đều rất khá, 5 đứa đứng đầu lớp đều là bạn tốt của tôi – từ mẫu giáo tới sơ trung đều học cùng lớp, thành tích của tụi nó đứng 5 vị thứ đầu, của tôi đứng thứ 6, không những vậy, cán bộ lớp đều là chị em tốt của tôi, đứa em gái sinh đôi của tôi không đi học cùng tôi, vì tôi theo hộ khẩu mẹ, nó theo hộ khẩu bố, không cùng khu vực nên không học cùng trường được, dù có nó hay không thì cũng vậy, nó toàn ăn hiếp tôi.

Con gái mà, lúc nào cũng thích ngồi ăn cơm với nhau, thuận tiện ngồi tâm sự tối hôm qua xem phim gì, phim hoạt hình nào, vào lúc đó còn chưa biết tám chuyện, tâm hồn chúng tôi đều rất thuần khiết, mấy chữ nhiều chuyện này tuyệt đối không liên quan gì tới chúng tôi. Ngồi ăn cùng nhau còn có lợi, chính là bỏ những gì mình không muốn ăn cho người khác, sau đó đem đồ ăn mình thích ở cà mèn của người khác bỏ vào cà mèn của mình, một công đôi việc, tuy nhiên tôi không kén ăn, tôi cũng là người ăn cơm nhanh nhất.

Mẹ tôi nói, con người tôi nói chuyện mau, ăn cơm mau, ngay cả tên đọc cũng nhanh hơn người khác, tuy có vẻ không hay ho gì nhưng có một điều tôi vẫn vui được, vì như vậy thì sẽ không bị táo bón.

Nếu ăn cơm chung, đương nhiên phải ngồi cùng một chỗ, phải xài chung bàn, cho nên bàn tôi liền được cống hiến cho tổ chức, nhưng hồi xưa chỉ có một mình tôi ngồi, bây giờ lại có thêm Khang Duật cho nên tôi chỉ phải đuổi hắn đi, lý do là con gái nói chuyện con trai không được nghe lén.

Hắn cũng không nói gì, dù gì hắn cũng ăn cơm với bạn.

Một trong những đứa bạn tốt nhất của tôi, Tiểu Phiền, tên đầy đủ là Phiền Tuyển, là một đứa con gái nhỏ người, tuy nhiên rất đanh đá nên tụi tôi đều gọi nó là hạt tiêu nhỏ – vừa nhỏ, vừa cay, vừa dễ thương, ha ha, cay quá cho nên đồ ăn cũng cay theo, nhưng tôi rất thích ăn, đồ ăn mẹ nó làm là số một.

Từ Oánh, một đứa có đôi mắt to, tóc quăn bẩm sinh rất đẹp, điểm số cao tới mức ngay cả tôi cũng tin rằng nó có giấu bí quyết học tập riêng, lần nào cũng đứng nhất, nhưng mà, nó ăn cơm rất chậm, tôi thường giúp nó ăn, nếu không nó ăn tới giờ học cũng không xong.

Lưu Lý Quân, về bề ngoài chỉ tính thanh tú, nhưng nó có một đôi mắt xếch, khóe mắt thắt lại, rất giống hồ ly, cho nên có khi sẽ thấy nó rất hấp dẫn, có người chỉ cần ngoái đầu nhìn lại cười sẽ làm hàng đống người nghiêng ngả, nó cũng là đứa hài hước nhất trong cả bọn.

Ngoài ra nó còn có một cái chức vụ mà lúc đó tôi cho là rất lợi hại – đại đội trưởng kiêm bí thư chi đoàn.

Còn có hai chị em sinh đôi, về vẻ bề ngoài, nói theo kiểu Tiểu Phiền là loại từ nhỏ đã được người ta theo đuổi, song sinh cùng trứng, rất giống nhau, chị kêu Úc Văn Tĩnh, em tên là Lý Văn Di, tuy nhiên chơi với nhau từ nhỏ nên chỉ cần nhìn một cái là tôi có thể phân biệt được đâu là chị đâu là em, hai đứa nó một đứa theo họ mẹ một đứa theo họ bố.

Về tôi a, nói thật lòng thì bộ dạng cũng bình thường, bất qua may mắn cặp mắt rất được, vừa to vừa sáng, đáng tiếc, ưu điểm duy nhất này lại bị cặp kính rất nặng che lại, cửa sổ tâm hồn bị một cặp đít chai che lại, có to có đẹp cũng như không, thật đáng buồn a.

Chú thích: _(1) sơ trung: tương đương với trung học cơ sở ở Việt Nam

                           _Cảnh sát mèo đen:

                          _Hoa tiên tử:


_Shera Princess of power: 

23 thoughts on “Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 1.1

  1. Cảm ơn bạn, đọc comment của bạn mình thấy rất vui vì ít nhất bây h blog mình cũng có người biết đến và ủng hộ mình 🙂

  2. Pingback: Ông xã là phúc hắc đại nhân « ruanqok

  3. Pingback: Ông xã là phúc hắc đại nhân | Như Tuyết Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s