Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 3.2

Tôi múa bút thành văn, giống như đem đầy bụng sầu khổ trút vào mớ bài tập vậy.

Bài tập sơ nhị không khó lắm, tôi coi như là một học sinh tốt, không cần tốn nhiều sức liền làm xong bài tập.

Làm xong bài tập tôi tính xem TV, nhưng mở ra TV tôi lại xem không vào, lại tắt TV, chạy tới giá sách tìm truyện tranh đọc, tôi là một đứa ham đọc truyện tranh số một, hơn nữa vô cùng thích truyện tranh Nhật Bản, lúc tôi học sơ trung, đúng là lúc truyện tranh Nhật bắt đầu nổi lên ở Thượng Hải, vì vậy tôi mua không ít truyện tranh, Nữ hoàng ai cập, Áo giáp vàng, Bảy viên ngọc rồng, Ranma đều có, truyện tranh lúc đó đều do nhà xuất bản Hải Nam phát hành, không dày như bây giờ, quyển nào cũng mỏng lét, lại còn tái bản, phần lớn một tập 5 bản, chia rất nhiều tập, nên bỏ kín cả giá sách.

Tôi xem truyện tranh rất dễ bị mê mẩn, có thể nói chỉ cần vừa thấy truyện tranh, tôi sẽ chăm chú tới mức quên hết mọi việc, cho dù tôi có đọc rồi hay chưa.

Theo thường lệ, tôi lại mê mẩn, đọc đọc một hồi tôi liền ngủ.

Đợi tới lúc bị đồng hồ báo thức đánh thức, đã là sáng ngày hôm sau.

6 giờ, cái giờ thúc giục cỡ nào a.

Tôi ai oán rời giường, đánh răng, ăn sáng, sau đó lấy cặp sách, bước ra khỏi cửa.

Trên đường đi tôi vắt hết óc suy nghĩ xem hôm nay nhìn thấy Khang Duật nên nói cái gì?

Hắn sẽ nói gì với tôi?

Nguyên một màn hắn nhìn thấy ngày hôm qua, không biết có nói gì không? Đoạn trí nhớ kia giống như tự nhiên bị xóa sạch, tôi không tài nào nghĩ ra.

Vừa đi vừa nghĩ nguyên đoạn đường, rất nhanh liền tới cổng trường.

Tôi cảm thấy hơi run, đứng trước cổng trường, như thế nào cũng không dám đi vào.

Mấy học sinh đi ngang qua tôi, ai cũng nhìn tôi kì quái, tôi chỉ phải giả vờ mình đang đứng đợi người.

Lúc này, 7 giờ 10 phút phải vào cổng, nếu không sẽ trễ học.

Tôi kéo dài tới giây cuối cùng mới đi vào, sau đó lại thong thả, giống như người máy bị khô dầu đi vào khu phòng học, tới trước cửa, tôi tránh ở cạnh cửa, nhìn lén vào trong lớp, mọi người đều đã tới, đang bắt đầu tự học buổi sáng.

Tự nhiên tôi cũng thấy Khang Duật, hắn đang lấy tay chống đầu, đầu nhìn về phía cửa sổ không biết đang nhìn gì?

Tôi lập tức rụt đầu lại, tiến hành công tác tư tưởng với chính mình.

Tôi nói cho chính mình, không phải bị nhìn thấy đi xi xi sao, có gì đặc biệt hơn người đâu, ai không phải đi xi xi, ở toilet tôi còn hay bị người khác nhìn còn gì.

Ừ! Không có việc gì, Âu Dương Miểu Miểu, tất cả những người vĩ đại đều đã từng làm chuyện ngu xuẩn, nói cách khác chỉ có người làm chuyện ngu xuẩn mới có thể trở thành người vĩ đại.

Tôi cất bước vào lớp, còn chưa bước vào lại rụt chân về.

Tôi mắng chính mình, thật sự là đồ vô dụng, lại đặt chân vào, kết quả lại rụt chân về.

Ngay tại cửa duỗi ra, co lại.

Một đứa ngồi gần cửa phát hiện, lập tức la lên “Lớp trưởng, bạn đang làm gì vậy?”

Trong cơn giận dữ, tôi gào lên, “Ai cần cậu lo!!”

Gào quá to kết quả chính là lập tức trở thành tâm điểm chú ý của tất cả mọi người, Khang Duật cũng nhìn lại đây.

Không còn cách nào khác, tôi chỉ phải kiên trì đi vào.

Đi tới cạnh chỗ ngồi, tôi thả cặp sách xuống, cũng chưa dám nhìn hắn, lại nghe hắn nói, “Chào!!”

Chào cái đầu, tôi mắng thầm trong lòng, nhưng lại không dám biểu hiện ra trên mặt, chỉ dám nở một nụ cười cứng ngắc, nói “Chào…cậu cũng sớm…ha ha…”

Tôi lấy hộp bút , sách bài tập, còn có sách giáo khoa của môn sắp học là sách ngữ văn, sau đó ngồi xuống.

Hắn không nói gì nữa, tôi liền cảm thấy càng xấu hổ, cứ cảm thấy nếu không nói gì thì cứ như rất xin lỗi tinh thần phấn chấn bồng bột tự học lúc sáng sớm này vậy.

Không biết có phải tại tôi đa nghi hay không, tôi cứ mãi cảm thấy Khang Duật đang nhìn tôi, tuy nhiên tôi lại không dám nhìn hắn, chỉ thấy da gà nổi hết cả lên.

“Ngày hôm qua…” sau một hồi im ắng, Khang Duật mở miệng.

Tôi vừa nghe thấy ba chữ ngày hôm qua, tim liền đập bình bịch, ngày hôm qua cái gì, ngày hôm qua có thể có cái gì?

Tôi nóng nảy, vội vàng cướp lời hắn, tùy tiện nghĩ ra một cái đề tài, tôi vốn muốn hỏi, hôm nay cậu ăn sáng chưa?

Đây là cách chào hỏi mà người Trung Quốc hay dùng nhất.

Ừ, chính là câu này!!

Trong đầu tôi rõ ràng là muốn nói câu này, nhưng một bên nghĩ sự kiện xi xi ngày hôm qua, một bên mở miệng liền nói năng lộn xộn.

Tôi lắp bắp nói, “Cậu…cậu…hôm nay xi…xi rồi sao?”

Nói xong, tôi liền nhìn thấy hắn giống như bị sặc nước miếng, ho khan liên tục.

Qua mấy phút đồng hồ, tôi mới nhận ra là mình đã nói gì.

Mặt của tôi ngay lập tức liền đỏ rực, trực tiếp lan tới tai.

Tôi đúng là một đứa ngu siêu cấp.

Thế nào làm không được, thế nào nói kiểu điển hình nha.

Hắn nhất định sẽ cho rằng tôi là sinh vật ngu xuẩn nhất trên thế giới.

“Ha ha ha ha ha!!”

Ngoài dự kiến của tôi, Khang Duật bỗng nhiên điên cuồng cười, cười thì cười đi, lại còn gục đầu lên trên bàn, lấy tay đấm mặt bàn, cười tới mức phải gọi là kịch liệt.

Tiếng cười của hắn làm các học sinh khác trong lớp chú ý, một lần nữa tôi lại thành tiêu điểm.

Tôi cảm thấy mắc cỡ chết đi được, đầu càng cúi thấp hơn.

Mọi người đều nhìn, không có cách nào hết, tôi chỉ phải lấy tay dưới gầm bàn kéo vạt áo của hắn.

Hắn cảm giác được, cười nhỏ đi nhiều, mọi người thấy không có việc gì cũng quay đầu lại tiếp tục làm việc của mình.

Hình như Khang Duật nhịn cười rất vất vả, cả người cứ điên cuồng run lên, tôi nhìn thấy rất khó chịu, lại không dám nói gì hắn, nếu hắn xấu bụng, đem chuyện xấu của tôi nói cho người khác, tôi làm gì còn mặt mũi gặp ai nữa.

Đến 7 giờ rưỡi, vì ngoài trời mưa nhỏ nên chúng tôi ở trong phòng học vừa nghe radio vừa tập thể dục buổi sáng, động tác của tôi thật cứng ngắc, còn cẩn thận để không đụng vào hắn, miễn cho hắn có cơ hội phát tác.

Tập thể dục xong, nghỉ ngơi được một chút thì chuông reo, môn văn tiết một bắt đầu.

Thầy Tôn dạy văn là chủ nhiệm lớp tôi năm dự bị, lên sơ nhị thầy không làm nữa, vì thầy được lên chức làm trưởng khối, chủ nhiệm lớp bây giờ là cô Hà dạy tiếng anh.

Từ trước tới giờ chưa bao giờ tôi chăm chú học văn như hôm đó, quả thật là hết sức chăm chú, chép bài vô cùng cẩn thận, mỗi câu mỗi chữ đều nắn nót viết vào.

Nhưng mà Khang Duật không buông tha tôi, nhích lại gần nhẹ nhàng nói, “Cậu không muốn hỏi xem tôi thấy việc ngày hôm qua xong có cảm tưởng gì sao?”

Nghe xong, bút của tôi liền lệch qua một bên, trực tiếp quẹt ra một đường cong bất quy tắc.

“Cậu muốn…cậu muốn thế nào?” nghe như thế nào đi nữa, đều cảm thấy rằng hắn đang uy hiếp tôi.

“Cậu nói thử xem?” giọng nói của hắn rất êm tai, nghe vào tai tôi lại rất khủng bố.

Dù gì thì da mặt tôi cũng rất mỏng, lúc đó lại còn nhỏ, vô cùng ngây thơ, đợi mười năm nữa thử xem, tôi hoàn toàn có thể trả đũa, nói rằng hắn nhìn lén con gái đi xi xi.

Nhưng lúc đó tôi mới học sơ nhị, không tinh vi được như vậy, chỉ cảm thấy rằng mình đã làm chuyện rất mất mặt, không muốn làm cho bất kì ai biết.

Lúc trả lời hắn, giọng tôi đều run lên, hồi hộp nhìn hắn, “Cậu muốn như thế nào…thì…thì như thế ấy…là được…”

Tôi nhìn thấy ánh mắt của Khang Duật híp híp lại, giống như đang cân nhắc xem lời của tôi có đáng tin hay không, đợi tới lúc mắt mở ra lại, ánh sáng lóe lên.

Tôi cảm thấy ánh mắt này tại sao lại tà ác như vậy đâu.

Hắn vẫn nhìn tôi, vẫn nhìn tôi, nhìn tới mức tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Qua một giây, hai giây, ba giây, hắn mới chậm rãi mở miệng, “Tốt lắm!!”

Tôi không hiểu lắm nên cứ nhìn ánh mắt đầy ý cười của hắn.

Đây là ý gì?

Có phải hay không hắn sớm chờ tôi chui đầu vào lưới a.

Tuy nhiên tôi chưa kịp suy nghĩ nhiều, trên đầu đã xuất hiện một bóng ma.

Ngẩng đầu nhìn, đúng là thầy giáo văn.

Thầy nhìn tôi và Khang Duật, tay cầm phấn run run tới mức sắp bóp nát viên phấn, sau đó đẩy gọng kính sáng lóe lên.

“Cái gì tốt lắm, có thể cho tôi nghe một chút không.”

Ách….

“Ngồi học không nghe giảng, còn dám ngồi nói chuyện riêng, có ra thể thống gì nữa không?”

Tôi cúi đầu, tỏ vẻ biết lỗi.

“Hai anh chị ra đứng bên cạnh bục giảng cho tôi, ăn năn hối lỗi.”

Thời đó là như vậy, cho phép phạt đứng.

Vì thế, tôi bi ai sầu não đứng bên cạnh bục giảng cùng Khang Duật, hứng chịu ánh mắt của cả lớp.

Tôi này lớp trưởng, anh minh quét rác a a a a a a a a!!!!

14 thoughts on “Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 3.2

  1. Truyện rất rất rất hay!!!!!!!!!!!!!!! Rất rất dễ thương!!!!!!!!
    Cám ơn bạn nhé!!!!!!!!
    Quan trọng nhất là bạn edit rất rất mượt!!!!!!!!!!!

    Mình thích ghê luôn!!!!!!!! ^^

  2. Pingback: Ông xã là phúc hắc đại nhân « ruanqok

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s