Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 7

Chương 7: Sự khác nhau giữa chó và con trai

Tôi là một đứa không có sở thích đặc biệt, cho dù có cũng chỉ hứng thú ba phần, nhưng đối với việc đọc truyện tranh và nuôi chó là làm không biêt mệt, kiên trì bền bỉ.

Vừa nghỉ đông, tôi liền như con chuột ở trong hang, suốt ngày chúi mũi vào thế giới truyện tranh, tới mức mất ăn mất ngủ, hoặc là tôi sẽ cùng với Lassie ‘nhảy dưới ánh trăng’, xem như thư giãn.

Loại chuyện như ‘nhảy dưới ánh trăng’ với Lassie, theo lời em gái tôi, chỉ có loại động vật đơn bào như tôi mới có thể làm đươc.

Thật ra cũng không yêu cầu kĩ thuật cao gì, chỉ cần nâng chân trước của Lassie lên, gác lên vai tôi, đừng thấy lúc nó đứng bằng bốn chân chỉ cao tới hông tôi, chỉ cần nâng chân trước lên…

Chậc chậc, rõ ràng là một anh cẩu đẹp trai cao 170cm nha, thật phù hợp với chiều cao 163cm của tôi.

Tôi sẽ ôm eo Lassie của tôi, ở trong vườn hoa nhỏ của nhà mình, chỉ mới tập nhảy thôi, nói là ‘nhảy dưới ánh trăng’, thật ra chính là lắc qua lắc lại.

Tuy rằng không có nhạc, nhưng tôi nhảy rất vui.

Lassie cũng thích kiểu vận động này, mỗi lần tôi nhảy đủ rồi, nó còn chưa đủ, đợi lúc tôi quay lưng phải đi nó đều nâng chân trước của nó đặt lên lưng tôi từ phía sau, đem toàn bộ sức nặng đè lên lưng tôi, lè lưỡi ra liếm, năn nỉ tôi ở lại, không còn cách nào khác, vào những lúc như vậy tôi đều ở lại nhảy với nó thêm một chút, sau đó thừa dịp nó không chú ý liền bỏ chạy.

Cuộc sống nghỉ đông của tôi, ngoại trừ truyện tranh và chó, còn lại chính là ăn ngủ, ngủ ăn, lại bắt đầu đếm ngược ngày, chờ mong tết nguyên đán, chờ mong tiền lì xì.

Lúc đó cũng không có nhiều chỗ giải trí lắm, tính đi tính lại cũng chỉ có sở thú, vì sân băng nhỏ nên trò chơi đơn giản tới không thể đơn giản hơn là xe đụng là trò yêu thích  của chúng tôi vào năm đó.

Ngày thứ hai thứ hai của kì nghỉ đông, theo thường lệ là ngày tập trung, ngày đó ngoại trừ nộp bài tập nghỉ đông cũng không còn chuyện gì khác, chủ yếu là gặp lại mấy đứa bạn, gia tăng tình cảm lẫn nhau một chút, lúc đó điện thoại cố định còn chưa thông dụng, trường học là địa điểm duy nhất để chúng tôi liên lạc.

Trên đường về nhà, Tiểu Phiền đề nghị ngày mai đi vườn bách thú Tây Giao chơi, hỏi tôi có muốn đi không, tôi gật đầu ngay lập tức, suốt ngày ở nhà chán muốn chết, chỉ hận không thể lắp cánh để bay đi chơi.

Nhưng đến ngày hôm sau, tôi liền hối hận.

“Vì sao cậu cũng đến đây?” ở trước cửa lớn của Vườn bách thú, tôi run run chỉa chỉa tay về hphía Khang Duật hỏi.

Mặt Khang Duật vô cùng bình tĩnh “Tại sao tôi không thể tới!”

“Bởi vì hôm nay là ngày hoạt động của chị em tụi tôi.” Con trai như hắn đi theo làm gì.

Hắn hừ một tiếng “Cậu quay đầu lại nhìn xem, hôm nay là ngày hoạt động của chị em các cậu sao?”

Tôi sửng sốt một chút, sau đó quay đầu nhìn lại, sau gáy lập tức xuất hiện ba vạch đen.

Đây là…

Chỉ thấy bên cạnh Tiểu Song là tên con trai lớp bên cạnh mà nó mắt đi mày lại bữa giờ, Phiền Tuyển đứng cùng với tên ngồi cùng bàn Hoàng Nghiêm Dũng đang…tạm thời tính là liếc mắt đưa tình đi, đi theo phía sau Đại Song là người theo đuổi Trương Lân, đứng đơ ra bên cạnh Lưu Lý Quân là bạn nam có bộ dạng đặc biệt Lỗ Nguyệt Vĩ, Từ Oánh lợi hại hơn, bị bốn tên con trai lớp tôi vây quanh.

Còn có tôi và Khang Duật…

Tôi lập tức có cảm giác bị sét đánh.

Khang Duật chồm tới hỏi tôi “Bây giờ hiểu rõ chưa?”

Tôi cứng ngắc gật đầu.

Rất hiểu được, đây không phải ngày của chị em, rõ ràng chính là đi chơi theo cặp.

Tôi ngồi xuống, tìm một chỗ vẽ vòng…không kìm được nói lẩm bẩm “Vậy cậu còn…”

Hắn nghe được, hừ hừ “Tôi đi trượt băng không được sao?”

Làm sao tôi dám nói không được được, đành phải bĩu môi không để ý tới hắn.

Lúc đó tôi đã muốn bỏ về ngay lập tức, nhưng Khang Duật lại bày ra vẻ mặt ‘Cậu mà bỏ về thì cậu là kẻ nhát gan’ làm cho cặp chân sắp chạy về nhà của tôi phải cứng ngắc rút về.

Mua vé vào cổng 5 xu, mọi người theo thứ tự đi vào công viên, công viên vào mùa đông cũng không có gì đẹp, mặt cỏ khô vàng giống như ruộng lúa chỉ còn trơ rạ, nếu không phải có nhiều người, thật cảm thấy hơi hoang vắng, may mắn bên hồ còn có mấy cành mai vàng nở hoa, làm đẹp khung cảnh thêm một chút, lúc không có gió, mặt hồ màu xanh giống chiếc gương phản chiếu lại màu áo của bóng người, thêm chút rực rỡ.

Mọi người đang suy nghĩ xem đi chỗ nào trước, tôi lại tìm cái ghế dài ngồi xuống, than thở sự vô tình của lũ bạn tôi.

“Nếu không, chúng ta đi trượt băng trước.” Tiểu Phiền hớn hở đề nghị.

“Tao muốn chơi xe đụng trước.” Lưu Lý Quân chỉ cái trần nhà màu đỏ ở phía xa.

“Tụi tao muốn đi xem gấu trúc trước.” Đại Song và Tiểu Song trăm miệng một lời nói.

Từ Oánh không nói chuyện, chỉ nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, đang phiền não bốn thằng con trai đang ồn ào bên cạnh nó.

Xem ra, nó cũng giống tôi, cũng là người bị hại.

Mọi người ai cũng có ý kiến, nhất thời không biết nghe ai trước, ở trong lớp Khang Duật vẫn luôn có uy tín cao, vì thế Tiểu Phiền không thấy hắn nói chuyện, liền hỏi “Khang Duật, cậu thì sao?”

Khang Duật đang dựa vào một thân cây bên cạnh tôi, mơ màng như ngủ chưa tỉnh, vừa bị hỏi, hắn dụi dụi mắt, mọi người đều rất tin tưởng hắn, đang chờ hắn đề nghị.

Hắn đột nhìn liếc mắt nhìn tôi một cái, sâu trong đồng tử lóe ra một chút ánh sáng, tôi vừa nhìn thấy không hiểu sao lại rùng mình.

Hắn chậm rãi mở miệng nói “Tách ra đi là được thôi, ai muốn đi chỗ nào thì đi, hai tiếng sau, mọi người tập trung ở…” hắn chỉ chỉ tấm bảng chỉ đường “Tập trung ở quầy bán quà vặt là được.”

Tách ra đi chơi? Tôi dũng cảm hơn, cơn rùng mình ban nãy nháy mắt bị tôi quên đi, cảm thấy ý kiến này thật tốt.

Tiểu Phiền lại nói “Không được đi, đi chơi chung với nhau lại còn tách ra…”

Tiểu Song và Đại Song cũng thấy không ổn “Đúng vậy, nếu không chơi đoán số đi, ai thắng thì quyết định đi chỗ nào trước được không?”

Mấy đứa khác bắt đầu phụ họa theo, tôi thấy không ổn, ý định của mình sắp chết thai trong bụng, vội vàng trả lời, tôi nhảy lên từ trên ghế.

“Tốt, có cái gì không tốt, liền làm như vậy đi, tách ra chơi sẽ vui vẻ thôi, tao là lớp trưởng, mọi người phải nghe tao.”

Bọn nó nghe tôi nói cũng có lý, đều gật gật đầu, xem như đồng ý.

Tôi mừng thầm trong lòng, sự vui vẻ của tôi, chính là làm cho Khang Duật cách xa tôi ra, tôi giơ tay lên hưng phấn nói “Tao muốn đi khu thú cưng, ai muốn đi với tao.”

Khu thú cưng toàn là cún con, tôi yêu nhất tụi nó nha, lường trước Khang Duật nhất định sẽ không đi, chính miệng hắn nói đến đây để trượt băng.

Tôi nói rất có khí phách, lại không có ai hưởng ứng.

Tiểu Phiền nói “Tao đi trượt băng đây.” Nói xong, kéo tay Hoàng Nghiêm Dũng bỏ đi.

Tiểu Song và Đại Song mang theo người theo đuổi của riêng mình đi về phía chuồng gấu trúc “Tụi tao đi xem gấu trúc.”

Lưu Lý Quân và Lỗ Nguyệt Vĩ hứng thú giống nhau, đều đi chơi xe đụng, vẫy vẫy tay với tôi “Hai tiếng nữa gặp lại!”

Từ Oánh áy náy liếc mắt nhìn tôi một cái, tôi hiểu được, nó sợ chó, tự nhiên sẽ không đi với tôi, bị bốn tên con trai bên cạnh vừa lải nhải vừa dẫn qua phía đoàn xiếc thú.

Đột nhiên tôi cảm thấy một trận gió lạnh thổi qua…trong lòng thật lạnh, thật lạnh, thình lình phát hiện Khang Duật còn chưa đi, người này không phải nói muốn đi trượt băng sao, tôi quay đầu nhìn hắn.

Khang Duật cười tủm tỉm nói “Đi thôi, đi khu thú cưng!”

Nháy mắt, tôi hóa đá…

Khu thú cưng của công viên Tây Giao Thượng Hải được thành lập từ sau 1989, chủ yếu là bán thú cưng và mèo, chỉ cần không mắc quá là được, lúc đó Thượng Hải còn chưa có cửa hàng thú cưng thật sự, chỗ này xem như cửa hàng duy nhất, tuy rằng nói để buôn bán, nhưng mà mấy con chó này có thể ôm, giỡn thoải mái, giống như trong công viên trò chơi vậy, không như cửa hàng thú cưng bây giờ, không mua thì lồng sắt cũng không thèm mở ra.

Năm 1997, cửa hàng thú cưng đầu tiên ở Thượng Hải – Gia Tộc Bướng Bỉnh khai trương, chuyên buôn bán chó quý hiếm và chăm sóc thú cưng, khu thú cưng không mở cửa nữa, sau đó nghe nói năm 2003 lại mở cửa, cụ thể như thế nào thì tôi không rõ lắm, vì sau này lớn rồi tôi không đi vườn bách thú nữa.

Đương nhiên đây là chuyện sau này.

Vào lúc tôi từ hóa đá bị gió thổi sắp thành phong hóa thì Khang Duật lôi kéo tôi đi tới khu thú cưng.

Lấy thẩm mĩ bây giờ đánh giá thì khu thú cưng trang trí rất đơn giản, cổng vào làm bằng gỗ, ở trên cao treo ba chữ “Khu thú cưng” sáng sáng, lại vẽ thêm hình mấy con chó mèo trong phim hoạt hình, được xem như bảng hiệu, bên trong có một mặt cỏ rộng, bị rào thành mấy khu nhỏ, lúc thời tiết ấm áp, chó mèo đều được thả ở khu này, hiện tại là mùa đông, cho nên tụi nó đều được qua hai gian nhà trệt diện tích chừng hai, ba mươi mét vuông.

Vừa nhìn thấy con cún mập trong quầy là tinh thần của tôi liền lên cao, nhắm thẳng nó chạy tới, tuyệt đối là một trạng thái phấn khởi, khu nhà trệt rất đơn giản, chỉ dùng hàng rào bằng gỗ quây mấy đứa dễ thương này lại, người có thể đi vào, bất quá phải cẩn thận, nếu không sẽ dẫm phải phân chó, vì trời lạnh, trên cửa đều treo mền lông chắn gió, không khí không thoáng cho lắm, chỉ cảm thấy rất thối, rất khó chịu, có người nói trên người của chó luôn có mùi lạ, điều này tôi thừa nhận, nhưng là người thích chó, tự nhiên sẽ không ngửi được, không quan tâm có thối hay không, dù sao thích là thích.

Tôi ôm một trái banh lông vào người, nó rõ ràng là một trái banh lông nha, lông xù, béo tròn quay như trái banh, cầm lên vô cùng thoải mái, tôi chơi rất vui, sớm đem Khang Duật đá sang một bên.

Khang Duật ngồi xổm xuống bên người tôi, lấy tay chọt chọt trái banh lông trong tay tôi “Sao cậu thích mấy thứ này quá vậy?”

“Cái gì mà mấy thứ này? Chó là người bạn tốt nhất của con người nha.” Tôi gạt ma trảo của hắn ra khỏi trái banh lông.

“Cùng lắm chỉ là bạn tốt, có thể nuôi cậu sao?” hắn xấu xa búng tay một cái, ngay chính giữa mũi của trái banh lông, lực không mạnh, chỉ làm cho con cún khịt khịt mũi mấy cái.

Tôi trừng mắt nhìn hắn “Mắc mớ gì phải nuôi tôi, tôi nuôi nó là được.”

Hắn mấp máy môi, tựa hồ còn muốn nói gì đó, tôi không thèm nghe, chạy sang chỗ khác, khóe mắt vừa nhìn thấy một con chó kéo, tôi biết con chó tên King này, nó là chó cưng của chủ khu thú cưng, cả người liền kích động lên.

Vào năm đó, chó kéo còn chưa thịnh hành, xem như thú hiếm, vẻ ngoài và thần thái kia ở trong mắt tôi thì đẹp trai trời sụp đất nứt thôi rồi, tôi kích động tới nỗi vội vàng bỏ trái banh lông xuống, lật đật chạy tới.

King được dạy dỗ rất tốt, ngoan ngoãn ngồi ở chỗ đó cho tôi vuốt ve.

Tôi đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của riêng mình, cả đầu đều chỉ có anh chó đẹp trai này, nói với nó “Đẹp trai ghê, sao mày lại đẹp trai như vậy, lông bóng thịt mềm nha, còn có cái đệm thịt này nha, oa, còn có lớp thịt ngay cổ này nha, rất hoàn hảo, mày đúng là hoàng tử trong mộng của tao.”

Hai con mắt si mê của tôi sáng lên, nếu như đây là phim hoạt hình, tôi chắc chắn rằng sẽ có hình hai trái tim đỏ rực đang nhảy lên nhảy xuống trong mắt tôi, tôi dùng mặt cọ cọ má của nó, thật muốn bắt nó mang về nhà.

Lúc này, tôi đã đem cái người tên là Khang Duật kia ngăn cách ở ngoài thế giới của mình từ đời nào rồi.

Mắt Khang Duật đang sáng lên, bất quá tôi thấy cặp mắt đó không giống của tôi, đó là kiểu lóe lên một tia sáng chiếu xa cả mét.

“Chó có bằng con trai không?”

“Xì, con trai là cái gì?” bà đây chỉ yêu chó thôi.

Khang Duật đi tới bên cạnh tôi, nghiến răng nghiến lợi cộng thêm thở phì phì, cuối cùng nhìn thấy tôi không có hành động gì, đột nhiên bình tĩnh lại.

Hắn nhìn tôi chằm chằm một hồi, sau đó thở dài, dùng giọng nói kiểu dỗ dành con nít nói với tôi “Sao cậu lại ngốc như vậy, ngay cả điểm khác nhau này cũng không biết.”

“Khác nhau?” tôi nghiêng đầu sang một bên “Khác nhau cái gì?”

Hắn chồm về phía tôi, hướng dẫn từng bước nói “Cậu nói nếu như cậu có một tên con trai, có thể sai bảo hắn như chó, nhưng cậu có dám sai bảo chó như con trai không?”

Tôi nhíu mày, câu này nói sao nghe không được hợp lý cho lắm.

“Cho nên…” hắn đứng lên, lôi tôi bước đi “Tránh xa chó ra cho tôi một chút.”

Tôi liền buồn bực “Khang Duật, cậu không thích chó à?” tôi còn tưởng rằng hắn thích nha, nếu không sao lại tới chỗ này.

“Trước đây có thích một chút, hiện tại bắt đầu ghét!!”

“Vì sao?” tôi truy hỏi.

Hắn quay đầu nhìn tôi, vẻ măt đen thui thùi lùi, ánh mắt hung hăng quét tôi một cái, lại thu trở về, giống như không muốn nhìn thấy tôi chút nào vậy.

Nhìn xem cái thái độ này đi, giống như tôi nợ tiền hắn vậy.

Tôi giận dỗi đi vượt mặt hắn, hắn không thèm nhìn tôi, tôi thèm nhìn hắn chắc.

Tính tình Khang Duật cũng rất cứng rắn, thấy tôi đi vượt lên, chạy như gió vượt lên phía trước tôi.

Tôi giận hơn, tôi không tin không chạy qua hắn được.

Tôi một lòng muốn vượt qua hắn, liều mạng chạy về phía trước, thân hình hắn cao to, muốn vượt mặt hắn thật không dễ dàng, thấy phía trước có chỗ rẽ, tôi xấu tính đẩy hắn qua bên đường nhỏ, rốt cuộc thành công!!

Lúc này, hắn không thèm đuổi theo tôi nữa, để tôi ngông nghênh đi phía trước, có ý gì a, tôi lén quay đầu lại nhìn hắn.

Hắn đi cách tôi không xa, vẻ mặt rất xấu, miệng còn lẩm bẩm nói gì đó “Tình địch tương lai của tôi là con chó thì tôi còn mặt mũi gì nữa!! Đồ ngu ngốc!!”

Ách…

Tôi rối rắm lần thứ N…

Mọi người đọc truyện vui vẻ :D.
Mình tính dìm hàng tiếp, nhưng mà đành phải đục nước béo cò vậy :D.

28 thoughts on “Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 7

  1. Đáng yêu quá cơ, đi ghen với cả chó, mà cũng tội anh Vương gia, chị Miểu Miểu yêu chó điên cuồng, còn xem như hoàng tử trong mộng mình nữa ^^

  2. hihi!!!! lần đầu vào nhà nàng *ngả nón chào* hihi !!!!!!! truyện này dễ thương quá đi ^^ thích cái câu của anh KL ak “nếu như cậu có 1 tên con rai, cậu có thể sai bảo hắn như chó…” ặc ặc…. miễn bình lựng…..nhưng sẽ cố kiếm 1 tên như thế =))
    Kết truyện này rồi nha, nàng cho ta trải cái chiếu ở đây nhá ^^ thanks nàng nhìu ^^

      • nàng cứ phải dìm hàng tới vài tuần nũa lận, liệu như vậy có mất sức quá không
        chi bằng nàng nhả hàng ra đi
        rồi thong thả lại nhập thêm hàng mới buôn với bọn ta
        trả công cho nàng cái hôn này chụt
        trả công cho nàng cái ôm này mở vòng tay

  3. “Cậu nói nếu như cậu có một tên con trai, có thể sai bảo hắn như chó, nhưng cậu có dám sai bảo chó như con trai không?”

    ôi ôi ôi ….thik câu này chết đi đc :))

  4. Pingback: Ông xã là phúc hắc đại nhân « ruanqok

  5. “Tình địch tương lai của tôi là con chó thì tôi còn mặt mũi gì nữa”. Sao câu này mà bạn Duật nhà ta cũng phát ngôn ra được nhỉ, po tay luôn.
    Thanks nàng đã làm truyện này nhé

  6. “Năm 1997, cửa hàng thú cưng đầu tiên ở Thượng Hải – Gia Tộc Bướng Bỉnh khai trương, chuyên buôn bán chó quý hiếm và chăm sóc thú cưng, khu thú cưng không mở cửa nữa, sau đó nghe nói năm 2003 lại mở cửa, cụ thể như thế nào thì tôi không rõ lắm, vì sau này lớn rồi tôi không đi vườn bách thú nữa” => chính là thế, ta thích kiểu kể lại thế này, làm bản thân mình cũng hồi tưởng lại quá khứ tuổi thơ :>. Tiếp tục ngọt ngào.
    CẢm ơn nàng!

  7. Pingback: Ông xã là phúc hắc đại nhân | Như Tuyết Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s