Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 12

Chương 12: Thuốc kích thích ác độc

Nửa học kỳ sau của  Sơ tam vừa bắt đầu, Thượng Hải bắt đầu thông dụng điện thoại cố định, nói là thông dụng nhưng lắp đặt còn tốn vài ngàn đồng, lúc đó là một số tiền lớn, số điện thoại vẫn gồm 7 số, bất quá, nhà mấy đứa bạn trong lớp đều lắp hết, vừa lắp xong một cái, đi học bắt đầu xin số điện thoại của mấy đứa khác, về nhà, đứa nào được gọi là đứa đó hưng phấn vô cùng.

Bác Trầm già vừa có tiền lại theo mốt đương nhiên cũng lắp, vì vậy tôi và Khang Duật tới đêm khuya thanh vắng liền bắt đầu nấu cháo điện thoại, vẫn là kiểu kéo dây điện thoại tới tận trong chăn, không tới nửa đêm cơ bản không cúp máy, về phần nội dung, thật nhạt nhẽo, phần lớn đều là tôi nói, Khang Duật phụ trách nghe.

Đợi tới lúc hóa đơn tới, mẹ tôi xíu chút nữa xỉu ngay tại chỗ, tôi chỉ phải nói dối là gọi điện thoại hỏi bài bạn, dù sao thành tích học tập của tôi dạo gần đây đúng là tốt lên, mẹ cũng tin, việc này cũng trôi qua, tôi không ngu tới mức tái phạm, chỉ có hai ngày nghỉ gọi vài cuộc cho đỡ thèm, dù sao từ thứ hai tới thứ sáu đi học cũng có thể gặp nhau.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã tới tháng tư, không biết có phải do ăn mặc theo mùa không, tôi cứ cảm thấy ngực tưng tức, có khi còn đau ngực một lát, nhưng mà lát sau lại hết đau, tôi nghĩ do đổi mùa, cơ thể chưa thích ứng được, cho nên không quan tâm lắm, nhưng tôi lại không thèm ăn lắm, một chén cơm tôi mới ăn hai miếng đã ăn không vô nữa, người cũng càng ngày càng gầy, trực tiếp rớt xuống 80 cân, đến trưa, Khang Duật thấy tôi ăn không ngon, mặt thúi như buổi sáng đi ra khỏi nhà dẫm phải phân chó vậy.

Tôi cũng không có cách nào, chính là ăn không vô thôi.

Thứ bảy ăn trưa xong, tôi nói dối mẹ đi nhà Từ Oánh ôn bài, thật ra là đi tới nhà Khang Duật, để mẹ tin hơn, tôi mang theo Diễm Diễm đi ra ngoài, nó rất tự giác, chìa tay ra xin tôi 5 đồng liền tự mình tìm chỗ đi chơi.

Môn tiếng Anh của tôi thật sự rất tệ, nhưng mà môn này có 150 điểm lận, tôi không bỏ được, rất nghiêm túc nhờ Khang Duật kèm thêm, dù sao hai người học chung, hắn còn vui hơn tôi.

Lúc ăn cơm chiều, bác Trầm lại đi nhảy đầm, lại chỉ có tôi và Khang Duật ăn cơm với nhau, tôi không còn hồi hộp như hồi bữa nữa, rất ngoan ngoãn xếp bát, xếp đũa, Khang Duật nấu ăn rất ngon, lại biết rất nhiều món, màu sắc hương vị theo tôi còn hơn mẹ tôi nhiều, nhưng tôi cũng ăn không vô, lại là gắp mấy miếng liền không ăn nữa, lau miệng ngồi yên trên giường Khang Duật, lấy một quyển truyện tranh từ trong cặp ra xem, giảm bớt mệt nhọc do học bài.

Vừa đọc đến một cảnh KISS, trong lòng tôi nhất thời kinh hoàng một chút, vụng trộm nhìn về phía Khang Duật, hắn đang nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt kia nhìn thế nào đều cảm thấy thật tà ác.

Đột nhiên, Khang Duật đi tới, nắm vai tôi, đem tôi đặt lên trên giường.

Tôi lập tức liền háo sắc.

Chẳng lẽ…chẳng lẽ…

Mặt đỏ a…

Khang Duật trầm trầm nói “Miểu Miểu…”

Tôi trả lời đầy e lệ “Làm…làm gì?” thật xấu hổ là tôi có chờ mong một chút, lại có chút phản kháng, trong đầu giống như có tiểu ác ma và tiểu thiên sứ đang đánh nhau vậy.

Nhưng mà rất nhanh, cảnh KISS bay tán loạn trong đầu, cái gì cũng không nghĩ được, thật tự nhiên liền nhắm hai mắt lại, yêu nhau cũng được một năm rồi, nam nữ chính trong truyện tranh phần lớn gặp nhau là KISS, không phải KISS sao, có gì đặc biệt hơn người, tôi cũng sắp 15 tuổi rồi, nhân vật chính trong truyện cũng cỡ tuổi tôi, tôi thừa nhận tôi bị truyện tranh thiếu nữ của nhật bản đầu độc rất nghiêm trọng, không biết hắn có biết làm hay không, dù gì tôi cũng không biết.

Ngón tay xinh đẹp của hắn chạm lên môi tôi, tim tôi đập tới mức sắp văng ra khỏi lồng ngực.

Tôi chờ Khang Duật hôn tôi, ai ngờ Khang Duật lại không có ý nghĩ này a, thế nhưng lại tách miệng tôi ra, đút cái gì đó cho tôi ăn, thiếu chút nữa giết chết tôi luôn.

“Ăn cơm!!”

“Ăn không vô, đừng ép mình!!” cả miệng tôi đều là mùi thịt canh trộn với cơm.

Nhưng mà Khang Duật lại mạnh hơn tôi, hơn nữa nhìn vẻ mặt ma vương của hắn, tôi không dám không ăn.

Đợi tới lúc tôi ăn hơn nửa bát, Khang Duật mới thả tôi ra.

Mộng đẹp KISS của tôi chỉ còn có mùi thịt và canh, 555555….

Mặc dù tôi không thèm để ý hắn suốt một tuần.

Nhưng mà cũng phải tiếp tục sống qua ngày…

Ngày 18 tháng 4 là sinh nhật 17 tuổi của Khang Duật, vào một ngày sau khi tôi được nhận tiền lì xì đã vọt tới cửa hàng dụng cụ thể dục mua quà cho hắn, là một đôi giày đinh để đá bóng, lúc đó NIKE, ADIDAS quả thật chính là xa xỉ phẩm, lấy tài sản của tôi, cũng chỉ mua được hiệu Hồi Lực(1), vậy cũng đã tốt lắm rồi, ai ngờ Khang Duật bắt đầu từ học kì sau của  Sơ tam bắt đầu chơi bóng rổ, tôi oán niệm a.

Hắn lại an ủi tôi, biết tôi mua đôi giày đinh chơi bóng, liền nói với tôi “Cậu mua giày gì cũng được, mình đều mang hết, đều xài được.”

Tôi nghe xong, trong lòng ngọt muốn chết, không thèm so đo chuyện mình mua sai nữa, ngay cả chuyện hắn ép tôi ăn cơm đều quăng ra sau đầu.

Lúc đó nhờ truyện Áo giáp vàng, chúng tôi đều biết 12 chòm sao, Khang Duật là Bạch Dương, N năm sau, tôi mới biết được trong số 12 chòm sao, chòm phúc hắc nhất chính là Bạch Dương, đương nhiên đây là nói sau, nhưng mà hắn đúng là có đôi khi làm cho tôi cảm thấy thật tà ác.

Hôm thứ 5, học tiết một của buổi chiều – tiết thể dục – xong, tôi đột nhiên cảm thấy rất tức ngực, môi cũng tím ngắt lại, Khang Duật lập tức đưa tôi tới phòng y tế, cô giáo nói, có thể do tôi thiếu hô hấp, cho tôi về nhà sớm để nghỉ ngơi.

Khang Duật liền chạy tới văn phòng nói với cô chủ nhiệm muốn đưa tôi về nhà, cô chủ nhiệm bận không đi được, liền cho phép.

Khang Duật phỏng chừng sợ tôi đi bộ sẽ té xỉu, cho nên đề nghị tôi đi xe buýt, đến trạm dừng, vừa vặn một chiếc xe trờ tới, người trên xe rất nhiều, lại là xe cũ không mở cửa sổ được, lại là lúc ánh nắng nóng nhất của buổi chiều, cho nên trong xe đặc biệt nóng, đặc biệt ngột ngạt, vừa leo lên xe, lại có thêm một số người đi lên, lúc cửa xe đóng lại, không biết ai đánh rắm một cái, làm hoàn cảnh càng thêm khó chịu, mấy lúc này, kẻ đánh rắm tuyệt đối sẽ không nhận, khách trên xe nhìn qua nhìn lại lẫn nhau, đều đang đoán xem là ai đánh rắm, mùi thối kia tôi nghĩ nhất định là do ăn hành, vô cùng thối, tôi lại tức ngực, nhất thời hơi buồn nôn.

Người bán vé đang hỏi “Ai chưa mua vé?”

Tôi nhìn phía Khang Duật, tính nói với hắn trạm tiếp xuống xe, tôi sợ nôn ở trên xe, thình lình phát hiện vẻ mặt của hắn có chút tà ác, đột nhiên nghe được hắn nói to “Đồ thúi không mua vé!”

Khi đó, người dân rất chất phác, đi xe chùa nhất định sẽ bị cho là cặn bã của xã hội, vừa nói xong, một người đàn ông đặc biệt béo, sốt ruột giơ cao vé trong tay lên, lớn tiếng nói “Tôi mua vé rồi!”

Nói xong, ánh mắt mọi người thẳng tắp nhắm về phía hắn, toàn bộ đều là ánh mắt phóng dao.

Người đàn ông kia mới phát hiện mình trúng kế, gãi gãi đầu, mặt đỏ chui về phía sau xe, đến trạm, cũng không biết có phải đích hay không, chỉ thấy ông ta xám xịt xuống xe.

Tôi lúc này làm sao còn buồn nôn nữa, cái gì cũng nghẹn về hết trơn rồi, trên gáy điên cuồng chảy mồ hôi.

Khang Duật, có đôi khi thật ác ma a.

Lại có một lần cuối tuần kia, bác Trầm bán sỉ rất nhiều bánh trẻo đông lạnh, lúc đó đây là đồ mới mẻ, không ai dám mua, chỉ sợ không ngon, bác Trầm liền tính nấu bánh trẻo cho người ta ăn trước, quyết định mua hay không mua sau.

Vì vậy, Khang Duật đặt một cái lò trước cửa hàng bác Trầm, bắt đầu nấu bánh trẻo.

Tôi dù gì cũng không có việc gì để làm, đứng một bên phụ, nhìn Khang Duật nhiệt tình tiếp khách, còn kéo người ta vào, miệng hô to : “Nếm thử đi!! Nếm thử đi!! Bảo đảm ăn ngon, không mua cũng không sao.”

Vị khách kia có lẽ là do thấy Khang Duật quá nhiệt tình không từ chối được, ăn một cái, khi ông khách ăn tôi chú ý thấy Khang Duật nhìn chằm chằm vào mặt ông ta, tôi không biết hắn đang nhìn cái gì, người ta bị hắn nhìn phát ngượng, đợi ông khách ăn xong, Khang Duật hỏi thật nghiêm túc: “Chín chưa? Chín rồi để cháu vớt lên!”

Gáy tôi và ông khách kia đều hiện lên ba vạch vừa thô vừa đen.

Tôi đột nhiên lo lắng cho tương lai mình.

Tôi…tuyệt đối…tuyệt đối không phải đối thủ của hắn!!

Tim điên cuồng run – ing.

Mấy tuần cuối tháng tư, tình trạng cơ thể tôi bắt đầu xuất hiện vài điểm không thích hợp, tim thế nhưng bắt đầu đập không đều, tôi không biết có phải do buổi tối tôi K(2) bài quá khuya hay không, vì ngủ không đủ, cứng rắn thức đêm, vì hai tuần nữa là thi thử, tôi muốn cố tới lúc đó, đợi tới lúc thi thử xong nói sau, nếu thi tốt, có thể học thẳng lên, tôi sẽ không cần tham gia kì thi chính thức.

Hôm thứ hai, tôi không mang cơm, vì hôm chủ nhật Khang Duật gọi điện thoại cho tôi, nói là hắn sẽ chuẩn bị giùm phần tôi luôn, dù sao tôi cũng ăn không vô, vậy mà Diễm Diễm lại thèm ăn hơn, ăn một lần hết ba chén cơm.

Lúc ăn trưa, Khang Duật đưa cà mèn cho tôi “Miểu Miểu, nếm thử xem.”

Tôi mở ra, đập vào mũi là một mùi cao lương, trên mặt là một lớp da, mỏng như tờ giấy, còn có thịt ba chỉ và lòng heo, mùi hương này làm cho tôi đột nhiên cảm thấy đói bụng.

“Đây là cái gì?” tôi tò mò hỏi.

“Đặc sản Phủ Thuận, mẹ mình làm, nếm thử đi.” hắn vừa trả lời tôi vừa chỉ tôi cách ăn “Mẹ mình còn làm trứng cuộn với gan heo nhồi, tuyệt đối ngon.”

Khang Duật bỏ hành tây xắt sợi vào trứng cuộn, còn bỏ thêm rau củ thái nhỏ, cho thêm tương lên, đưa cho tôi, tôi ngay lập tức cắn một miếng, cảm giác ngon miệng vô cùng, nhấm nháp nói “Ngon, ngon!!”

“Đúng không, ăn ngon đúng không, vậy ăn nhiều một chút, ăn hết luôn đi!!”

Tôi mạnh mẽ gật đầu, ăn hết miếng này tới miếng khác, lại không hề thấy Khang Duật ăn.

Đợi tới khi tôi ăn hết rồi, tôi thấy lúc Khang Duật thu dọn cà mèn thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nhất thời hiểu rõ một chút.

“Cậu nhờ mẹ làm riêng cho mình ăn hả.” tôi hỏi.

Hắn thu gom cà men gọn gàng lại, vỗ vỗ đầu của tôi “Mình sợ cậu lại gầy thêm, bị gió thổi bay, tới lúc đó, mình không còn sức đâu mà tìm thêm con dâu nữa!!”

Tôi cảm động muốn chết, thiếu chút nữa là bật khóc luôn, nức nở nói “Cậu yên tâm, mình nhất định ăn cơm thật nhiều, nhất định ăn cho mập luôn.”

Khang Duật cười gật đầu, vẫn còn vỗ đầu của tôi.

Lúc về nhà ăn cơm chiều, tôi bắt buộc chính mình ăn cơm, chính là không muốn làm cho Khang Duật lo lắng, cũng không biết tại sao ngực càng ngày càng khó chịu, cơ thể càng ngày càng nặng nề, đến nửa đêm tôi bắt đầu phát sốt.

Mẹ đo nhiệt độ cho tôi, lập tức thét chói tai, dép cũng chưa kịp mang liền kêu ba tôi dậy.

Tôi nhìn thoáng qua nhiệt kế, cừ thật, 39 độ 8.

Ba không kịp mặc đồ đàng hoàng liền ôm tôi chạy xuống dưới lầu, Diễm Diễm bị đánh thức, nhìn tôi thật lo lắng, muốn đi theo ba mẹ tới bệnh viện nhưng không được, ba mẹ lấy lí do ngày mai nó còn phải đi học bắt nó ở nhà ngủ.

Tôi đến bệnh viện, nhiệt độ cơ thể rất cao, thẳng tới 40 độ, cả người giống như bị cháy, ý thức cũng càng ngày càng mơ hồ, trước mắt đen thui liền hôn mê bất tỉnh.

Tôi đâu biết bệnh viêm cơ tim trước đây của tôi tái phát, còn tái phát siêu cấp nghiêm trọng, ngoại trừ sốt cao, còn cộng thêm tim đập không đều kiểu lợi hại nhất – kiểu ba tiếng.

Người bình thường tim đập Bình bịch! Bình bịch! Bình bịch! Kiểu ba tiếng lại chơi rất hay, là đập Bịch bịch bịch!, sau đó tim ngừng đập một chút, lại tiếp tục bịch bịch bịch! Lại ngừng đập một chút, lại bịch bịch bịch! Cho nên sẽ thấy tức ngực, hơn nữa sẽ cảm thấy tim đập rất nhanh.

Hôm sau tôi vẫn không hạ sốt, gần đến 41 độ, sau này mẹ tôi kể lại, tôi sốt ba ngày ba đêm, tóc cháy thành bụi đen luôn, nếu mẹ không dùng túi chườm đá bảo vệ đầu của tôi, nói không chừng não tôi cháy hư luôn.

Tôi liên tục hôn mê, nói là hôn mê, chính là vẫn chưa tỉnh lại, nhưng đối với những việc xảy ra xung quanh, tôi vẫn cảm thấy được.

Tôi nghe tiếng Diễm Diễm khóc nức nở, nhưng mà những lời nó nói ra, xém nữa làm cho tôi tức chết.

“Chị, chị đừng chết, cho dù có chết, cũng nhớ đưa sổ tiết kiệm tiền tiêu vặt cho em, em biết chị tiết kiệm được một số tiền!!” nó khóc giống như sắp tắt thở vậy, tiếp theo kêu khóc nói “Em nói cho chị biết, nếu như chị chết, em cũng sẽ không nhớ chị, mấy quyển truyện tranh của chị em sẽ bán hết, em còn làm thịt Lassie, làm lẩu thịt cầy, chị có nghe hay không!!”

Nó đây là muốn tôi chết, hay là muốn tôi tức quá tỉnh luôn vậy, nhưng tôi rất rõ ràng, Diễm Diễm từ nhỏ đã không thích khóc, nó khóc to như vậy, từ lúc tôi có trí nhớ tới nay, là lần đầu tiên.

Tiếp theo tôi nghe nó vừa khóc vừa nức nở nói “Nếu như chị chết, Khang Duật làm sao bây giờ? Chị không sợ làm lợi cho mấy đứa con gái khác hả, em nói cho chị biết, Khang Duật biết chị bị như vậy, gấp tới mức khóc luôn, lần đầu tiên em thấy con trai khóc, bất quá, lúc anh ấy khóc, cũng rất đẹp trai, chị, nếu như chị chết thật, không bằng tỉnh dậy một chút, trăn trối một chút, kêu anh ấy cưới em, nước phù sa không chảy ruộng người ngoài a.”

Ai u, xem kìa, nó lại có thể nói được chính xác câu nước phù sa không chảy ruộng người ngoài kìa, thật không dễ dàng.

Tôi cũng muốn tỉnh, nhưng mãi không tỉnh được, tôi thật cố gắng nhấc mí mắt lên, nhưng mà mí mắt giống như treo cả ngàn cân vậy, mãi cũng nhấc không lên.

Rất nhanh, ý thức của tôi lại bắt đầu mơ hồ, mơ hồ nghe được, ba mẹ quyết định đưa tôi đi Bắc Kinh, nói là có một bác sĩ là chuyên gia về viêm cơ tim.

Tôi còn phải thi thử nữa, thầm nghĩ tính quậy không chịu đi, nhưng mà tôi vẫn chưa tỉnh lại, hết thảy đều không tốt.

Đợi tới lúc tôi tỉnh lại, đã qua một tháng, tôi không chỉ bỏ qua kì thi thử, còn khủng bố phát hiện một việc.

Tôi béo.

Không phải béo bình thường, mà là rất béo, phi thường béo, béo đến mức thành bong bóng, khuôn mặt tròn quay chèn mắt thành một cái khe luôn.

Chẳng lẽ tôi chết, lại đầu thai, nhưng mà khuôn mặt vui quá mà khóc của ba mẹ, lại làm cho ý tưởng này của tôi ngay lập tức bị bác bỏ.

“Miểu Miểu, tỉnh là tốt rồi!!” mẹ ôm tôi khóc to.

Có thể do tôi ngủ lâu lắm, nói chuyện cũng không lưu loát lắm, môi run run hỏi “Mẹ…béo…”

Ý của tôi là, làm sao tôi có thể béo thành như vậy được.

Ba chùi nước mắt trả lời “Đừng sợ Miểu Miểu, không có việc gì, chỉ là tiêm thuốc kích thích thôi, thứ này làm người béo lên, chỉ có chút xíu, chỉ có chút xíu.”

Cái này không phải chút xíu, tới lúc tôi có thể đi được, đi cân, nặng 168 cân(3), còn hơn gấp đôi cân nặng cũ của tôi, lúc soi gương, tôi còn không nhận ra chính mình.

Cái này vẫn là người sao?

Vẫn là người sao?

Cái này chính là bong bóng a.

Nói thật ra tôi vẫn rất thích đẹp, lúc gầy vẻ ngoài không đẹp lắm, bây giờ béo thành như vầy…tục ngữ nói ba phần diện mạo, bảy phần tài, tôi bây giờ cái gì cũng không có.

Làm tôi khóc muốn chết, tôi phát giận không chịu ăn cơm.

Vì vậy, tôi rốt cuộc gặp được vị bác sĩ chuyên gia làm cho tôi béo thành một cái khí cầu kia, ông cũng không nói lời lẽ an ủi như ba mẹ tôi, biết tôi bởi vì béo không chịu ăn cơm, giận dữ hét lên với tôi “Muốn chết hay muốn đẹp!!”

Một câu, trực tiếp đánh tôi rớt xuống đất.

Được rồi, nếu như phải làm sự lựa chọn giữa tính mạng và cái đẹp, tôi vẫn chọn tính mạng đi.

Tôi sợ chết…

Nhưng mà nghĩ đến Khang Duật, tôi nghĩ, vẫn là chết đi cho rồi.

Bong bóng không thể nào có tình yêu…

Bi kịch a a a a a a a a a a a!!!

Thuốc kích thích ác độc a a a a a a a a a a a!!!

Chú thích: _(1) : mình cũng chả biết hiệu này là hiệu khỉ gì nữa 😀

                      _(2) : có thể là chữ 攷, cũng có thể là chữ 考, hai chữ này có nghĩa như nhau – học bài – đều phát âm là Kǎo. Cái này là mình đoán thôi 😀

                       _(3) : tức là 84kg =.=’, từ giờ hễ mình ghi cân thì là cân TQ nhé, kg mới là kg của mình 😀

Mai thi tn rồi T___T, lạy zời môn anh với môn toán nó cứu vớt lại cuộc đời tui.

Mấy ngày thi tn chắc mình k edit được gì rồi :D. Mọi người đọc vui vẻ nhớ, chương sau cảm động lớm hic hic :(.

36 thoughts on “Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 12

  1. toán vs anh đảm bảo đều đc 10 =))

    anh fát đề xong chưa kịp trống bắt đầu làm bài đã làm xong =)) chị đảm bảo đấy, hôm thi e kiểm xem mà đúng k =))

    trời ơi, tôi cũng muốn có ng lo cho sức khỏe của tôi mà bắt tôi ăn cơm =))

    ư, đến đoạn mình k thik r đây, tại sao Miểu Miểu lại béo lên chứ 😦 antueeeeeeeeeeeeeeeeeee

  2. @ chuột : cái đề đấy nó lộ mấy bữa nay rồi nàng à, ta nghi lật tủ quá =.= (đt kùi chẳng thấy reply chỗ nào nữa :))

  3. đọc có đoạn rớt nước mắt luôn
    tình cảm cha mẹ dành cho con thật ko có gì sánh nổi……
    mình nhớ dợt mình bj tai nạn….papa mình gầy ơi là gầy mà vẫn cõng mình đi khắp nơi để làm xét nghiệm

  4. Pingback: Ông xã là phúc hắc đại nhân « ruanqok

  5. “Hôm sau tôi vẫn không hạ sốt, gần đến 41 độ, sau này mẹ tôi kể lại, tôi sốt ba ngày ba đêm, tóc cháy thành bụi đen luôn, nếu mẹ không dùng túi chườm đá bảo vệ đầu của tôi, nói không chừng não tôi cháy hư luôn” => thực sự có thể cháy mất tóc hả nàng? thiệt “kinh tủng”
    Ta cũng chết cười với cái câu “nc phù sa không chảy ruộng ngoài” của Diễm Diễm, càng ngày càng thích cô em này ^^.
    Mà đoạn MM nói rớt xuống 80 cân, không biết là bao nhiu kg, nghe khinh khủng quá >.<
    CẢm ơn nàng!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s