Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 18.1

Há há, chương này bà tác giả lại chia tiếp😀😀.

Chớp mắt, tháng 8 lặng lẽ tiến tới, lũ học sinh trung học hoa quý tụi tôi đã hoàn thành hoàn mỹ đồng diễn thể dục tại lễ khai mạc của Bát Vận Hội, vì vậy, chúng tôi không chỉ đón chào mùa hè của cao nhất, còn phải tranh thủ những ngày nghỉ sau khi lễ khai mạc đi qua N ngày để làm bù bài tập thiếu.

Bi ai, thật sự là bi ai.

Đồng thời, tôi cũng lên cao nhị, cũng nghênh đón đau đầu vi phân và tích phân.

Đầu…thật sự rất đau nha.

Vì vậy, điểm số môn toán của tôi tụt dốc không phanh.

Nhưng mà trái ngược với điểm số của tôi là chiều cao của Khang Duật, trong vòng 8 tháng, hắn giống như uống thuốc cao vậy, vọt lên tới 185cm, tôi thì một chút xíu cũng không cao thêm, góc độ ngẩng đầu để nhìn hắn, từ 30 độ biến thành 45 độ, lại biến thành 60, đã vậy còn có xu hướng tiếp tục gia tăng.

Tôi chịu được, nhưng cổ tôi không chịu được nha.

“Có phải tuyến yên của cậu có vấn đề hay không?” tôi nhịn không được hỏi.

“Mẹ mình nói ba mình rất cao, mình giống ông.”

Theo thường lệ, Khang Duật chở tôi về, nhưng lần này tôi ngồi trên đòn phía trước, yên sau vì tần suất sử dụng rất cao, sắp hỏng, thừa dịp thứ sáu tôi có thể về trễ một chút, Khang Duật chở tôi đi tới tiệm xe đạp thay yên mới.

Bởi vì chiều cao của hắn, yên xe nâng tới mức cao nhất, giữa một đoàn xe đạp chạy tới chạy lui, hắn tuyệt đối là hạc trong bầy gà.

“Thật hâm mộ, mình thì một chút cũng không tăng thêm!” tôi bất mãn ngẩng đầu bĩu môi.

Khang Duật cúi đầu, tầm mắt đảo qua ngực tôi một vòng, sau đó nói đầy ẩn ý “Có tăng!!”

“Có tăng!? Con mắt nào của cậu thấy mình tăng thêm, nói, vừa rồi cậu nhìn mình cái gì?”

“Miểu Miểu, mình tăng thêm chiều cao, cậu tăng thêm ngực, hai đứa mình đều bình thường!” hắn nghiêm trang trả lời tôi.

Mặt tôi ngay lập tức đỏ như đít khỉ “Khang Duật!!” tôi vươn tay bẹp một cái đập lên mặt hắn “Cậu không biết xấu hổ!!”

Tôi đã quên hai đứa tôi đang ngồi trên xe đạp, bị tôi đập như vậy, Khang Duật bị đau xém nữa không giữ được tay lái, may mắn hắn giữ cân bằng tốt, lắc lắc lắc lắc vài cái, xe lại bình thường.

Tôi không dám đánh hắn nữa, trên đường xe chạy nườm nượp, té xuống cũng không phải chuyện đùa, tôi tức giận xoay người lại không chịu nhìn hắn.

Luyện tập đồng diễn thể dục cho lễ khai mạc Bát Vận Hội, tuy rằng tôi là hậu cần, nhưng mà việc đó lại tốn nhiều sức, lưng quần nhỏ lại ít nhất nửa số, nhưng mà cân nặng…

Lại không thay đổi gì hết?

Đáp án là…quần đổi nhỏ hơn một số, áo nhỏ lại đổi lớn thêm một số.

TNND!!

Thì ra mấy chỗ gầy đi dọn tới ngực ở.

Tôi không chỉ hoài nghi cấu tạo của Khang Duật, cũng bắt đầu hoài nghi chính mình.

Khang Duật cúi người, dùng giọng nói làm ngứa bên tai tôi “Miểu Miểu?”

“Đang tức giận, có gì nói mau.” Tôi gãi gãi lỗ tai ngứa, sao cứ thích nói kiểu này, làm cho người ta ngứa tai, trong lòng cũng ngứa.

Hắn than thở “Mình chỉ muốn nói, cậu tăng thêm cũng có chừng mực thôi, bằng không, mình sẽ chảy máu mũi tới mức khó chịu!!”

“Cậu…cậu còn nói nữa!!” tôi kích động một cái, ngẩng đầu lên thật mạnh, trùng hợp đập vào mũi hắn.

Thắng lại kêu lên một cái két, xe đạp đột nhiên dừng lại, hắn không cần nghẹn nữa, máu mũi chảy luôn rồi.

Tôi vội vàng lấy khăn tay ra cầm máu cho hắn, mũi hắn bị tôi đập không nhẹ, rất đau, xót tới mức nước mắt lập tức lưng tròng.

“Sao cậu mới nói tới hai chữ máu mũi là chảy máu mũi luôn vậy!!”

“Hàng trữ nhiều quá, bị đầu cậu mở van, đương nhiên nó phải chảy sạch rồi!!” hắn hít hít mũi.

“Cậu còn nói giỡn nữa!! Ngẩng đầu lên, nhanh lên!!” tôi lấy khăn tay chùi mũi hắn.

“Không sao, hết liền!” hắn ngửa đầu, lại hít mũi.

Bộ dạng của hắn nhìn qua thật buồn cười, tôi nhịn không được xì một tiếng cười luôn.

Khang Duật đen mặt, phỏng chừng cảm thấy tôi rất không lương tâm, hắn bị tôi đập chảy máu mũi, tôi lại còn đứng đó cười.

Một lát sau, máu mũi liền ngừng.

Hắn tiếp tục chở tôi tới tiệm xe đạp, lúc này, tôi làm gì còn cơn tức mới nãy nữa, càng nghĩ lại càng buồn cười, tâm trạng liền tốt hơn, nhưng mà vẫn thường thường chú ý mũi hắn.

Hắn cũng biết tôi đang rất vui vẻ, không làm tôi mất hứng, vô cùng thân thiết ở bên tai tôi kể hết mọi chuyện vui hôm nay ở trường hắn.

Hai đứa tôi mặc đồng phục học sinh, lại ngồi cùng xe, còn thân mật như vậy, nếu không phải chỗ này không gặp được người quen, tôi thật sự không có lá gan làm vậy, nhưng trên đường người đến người đi, ai cũng vội vàng về nhà hưởng thụ hai ngày nghỉ, không có ai rảnh nhìn hai đứa tôi, tôi cũng không biết giữ kín đáo.

Vừa thấy sắp tới đường Kiến Quốc Tây, đột nhiên phía sau có tiếng còi.

“Xe đạp phía trước, sao dính sát vào nhau vậy, tách ra!!”

Tôi và Khang Duật nhất thời cứng đờ, nhìn về phía sau.

Một chiếc xe cảnh sát đang theo sau chúng tôi, chú cảnh sát thật vô sỉ cầm bộ đàm la lên.

“Lo học hành chăm chỉ, luôn tiến về phía trước!!” chiếc loa trên nóc xe khuếch đại âm thanh của ổng.

Vừa la lên như vậy, tất cả những người trên đường, cho dù là đi xe đạp, hay đi bộ, đều nhìn về phía tụi tôi, tôi và Khang Duật lập tức trở thành tiêu điểm để người ta chú ý.

Bọn họ có người chỉ trỏ, có người lắc đầu thở dài, có người đứng xem kịch vui.

Tóm lại, việc này gây sự chú ý rất lớn.

Tôi sợ tới mức chui thẳng vào ngực Khang Duật để trốn.

Đột nhiên, Khang Duật quay người lại, nói với chú cảnh sát “すみません, 警官 のおじさん, 何 を 言 います?

Tôi trợn tròn mắt, chú cảnh sát trợn tròn mắt, người qua đường cũng choáng váng.

Mọi người đều im re.

Khang Duật vẫn duy trì vẻ mặt bình tĩnh và khó hiểu.

“Làm nãy giờ, thì ra là người Nhật Bản!” một người qua đường nói.

“Ôi chà, làm gì, thì ra là người nước ngoài, đi, đi, ông cảnh sát này cũng đúng là rảnh rỗi không có gì làm!!”

“Học sinh Nhật Bản yêu đương, xen vào làm gì!!”

“Người Nhật Bản 16 tuổi là kết hôn được rồi nha!”

“Người Nhật Bản đều trưởng thành sớm!! Loại giáo dục này thật sự không tốt.”

“Con nít ranh cũng không tốt gì, đi, đi!!”

Mọi người vừa rầm rì thảo luận, vừa chửi bới người Nhật Bản, sau đó từ từ giải tán.

Chú cảnh sát xoạch xoạch nháy nháy mắt, tay cầm bộ đàm, cũng không biết muốn nói gì, ngây ngốc hồi lâu, cuối cùng vẫn bỏ xuống, xám xịt lái xe ngang qua tôi và Khang Duật.

“Đi thôi, Miểu Miểu!!” mọi người đi rồi, hắn quay người lại.

Tôi vẫn còn ngây ngốc!!

“Khang Duật, làm sao cậu nói tiếng Nhật được?” đứa si mê truyện tranh Nhật như tôi còn chưa nói được a, huống chi vẫn là người đông bắc vốn thù Nhật, nhưng mà câu kia tôi cũng hiểu, vì rất đơn giản.

Khang Duật nói, thật xin lỗi, chú cảnh sát, chú nói gì?

“Biết chút xíu, gần đây bác Trầm học tiếng Nhật, nói là muốn tham gia hoạt động trao đổi gì đó của khu phố, ngày nào cũng tụng cho mình nghe, lỗ tai mình mọc kén luôn rồi, cho nên biết được nhiêu đó.”

À, cái này thì tôi hiểu.

“Vậy tại sao cậu nói tiếng Nhật!?” đây mới là trọng điểm.

Khang Duật nhíu mày, vẻ mặt rất đương nhiên “Tiếng xấu đương nhiên phải để cho mấy đứa người Nhật gánh!”

Tôi chảy mồ hôi…

Ôi thật nham hiểm =))

Há há, phần sau hai người hun nhau nha ;)) hé hé

34 thoughts on “Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 18.1

  1. =)) gì =)) chị buồn ngủ quá, mắt đang díp cả vào, nhìn thấy mỗi 2 chữ hôn và máu mũi =))

    màn máu mũi của anh =))

    thôi ngủ đã, 1 tối đọc nhữg 2 chương truyện, bội thực r bắt đền Mi đấy =))

  2. Oi buon cuoi qua””!!! cam on e nhaa!!! dung la Chinese rat la ghet Japanese :))) … trai TQ co the lay da den cung duoc nhung chac chan la ko lay gay Nhat! :))))

  3. lần đầu tới nhà nàng, thanks nàng nhiều nhé!!!!!!!!!!! năm nay nàng thi đh ah? chúc nàng ôn thi tốt nhé, mà nàng định thi trường nào vậy?/

  4. Đọc truyện này mang tính ‘đập bàn’ và cười hô hố như con điên trong nhà rất cao =))

    Hôm nay đi học về hơi mệt, thế mà đọc đc truyện của chủ nhà hết mệt lun.
    Bây h ít bộ vừa chong sáng mà vừa đen tối như truyện này nhắm ^.^

    Nhất bạn MM nhé, cái j to đc thì to mà cái cần nhỏ thì lại nhỏ. Xướng chết rùi còn j :))

  5. ò_ó ko ngờ hôm qua 2 phần, ta ngây thơ đọc 1 phần xong đi ngủ, ai bít đâu😀 vậy là tí nữa lại đc đọc tiếp phần first kiss của 2 bạn \^O^/

    cám ơn bé Mi nhé, mà bé nhớ ưu tiên học bài là chính nhé😀

      • 😀 rất năng suất luôn. Ko phải thèm đá chứ nếu đc khuyên bé cứ bỏ edit cho đến khi thi xong.
        Ko thì em thử chuyên tâm học 1 ngày ko đụng đến computer xem có khác gì không.

        ps: các bác đừng ném đá em.

        • Ôi, em muốn bỏ lắm í chứ, nhưng mà như nghiện mất rồi, không bỏ được T_____T, cơ mà computer nhà em để ngay phòng khách, buổi trưa mẹ em có việc đi em mới mò ra edit được thôi, khoảng từ 11h tới 1h í, nên em chỉ edit giờ đó được thôi =)), buổi chiều thì đi hoc nguyên buổi rồi T___T

  6. Hơi thắc mắc ko biết tác giả có biết ngực cup D nó bự cỡ nào ko?? Người châu Á thường ko đến được cup D, một phần vì hơi thấp, một phần vì khung xương cũng khá nhỏ! Nên ta thấy bà í để cup D cũng… hơi ghê!😕 Trông MM lại giống Thủy TOP hay Elly Trần thì… chẹp!!! >_<

  7. Ta nói thiệt là ta chưa từng theo dõi bộ truyện nào liên tục như bộ này đâu, trước h ta toàn tìm truyện hoàn rùi để đọc thôi…
    Nhưng mà anh Khang Duật chính là ngoại lệ a~

    Ta cũng nói thiệt là ta hơi bị lười còm-men nha… chắc trong máu ta có cái gen Silent Reader. kakaka….
    Nhưng mà cũng chỉ có nhà bạn Mi là ngoại lệ a~

    Nói thế để thấy là ta cực kì bấn bấn bấn bấn, siêu bấn, cực bấn, vô cùng bấn bộ truyện này a~
    Thank bạn Mi nhìu nhìu ơi là nhìu lun nhé…….

    Ôi……. anh Khang Duật ơi, đốt đuốc, xách đèn dầu, rọi đèn pin, chiếu đèn cao áp vào chốn nào để tìm đc zai đỉnh như anh đây a~ ^^

  8. Pingback: Ông xã là phúc hắc đại nhân « ruanqok

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s