Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 20

Chương 20 : Quà không thể tặng bậy

Năm 1998 tiến tới, tôi và Khang Duật đều thuận lợi lên cao tam, cao tam ác độc, đây là năm dày vò nhất trong cuộc đời tôi, vì để cho tôi và Diễm Diễm thi đậu đại học, ba mẹ tôi dùng bất kì thủ đoạn tồi tệ nào, chỉ riêng việc làm bài tập trên trường và bài tập thêm đã làm tôi sứt đầu mẻ trán, còn tàn nhẫn tước đoạt thời gian hẹn hò cố định vào hai ngày cuối tuần của tôi và Khang Duật, đến nửa học kì cuối của cao tam, ngay cả việc hắn tan học đón tôi, chở tôi về nhà, chỉ có chút xíu thời gian ở chung đó cũng bị tiết ngoại khóa chết tiệt chiếm, làm hại tôi chỉ có thể gọi điện thoại cho hắn lúc nửa đêm, nghe giọng nói của hắn một chút, giải nỗi khổ tương tư.

Nhìn tờ lịch, còn một tuần nữa là tới ngày 18 tháng 4, là sinh nhật của Khang Duật, kể từ khi chúng tôi yêu đương, hằng năm đều là tôi ăn sinh nhật với hắn, năm nay đương nhiên không thể ngoại lệ, tôi vắt hết óc nghĩ biện pháp chế tạo cơ hội cho hai đứa tôi hẹn hò.

May mà, tôi có một lũ chị em thông minh, trọng tình nghĩa, nghĩ ra cớ đi tới nhà Từ Oánh ôn tập, giúp tôi và Diễm  Diễm thoát khỏi tầm mắt của cha mẹ.

“Chị, em đi tới nhà Từ Oánh trước đây, chị và Khang Duật ân ái xong, nhớ rõ tìm em về nhà chung, đừng vui quên trời quên đất quên em luôn đi, cẩn thận bị lộ đó!” Diễm  Diễm nhận lấy cặp sách của tôi vì giả vờ đi ôn tập mà nhét đầy sách giáo khoa.

“Biết, sẽ không quên! Nhưng mà mày, đừng có chạy đi chơi, tao đã nhờ Từ Oánh và Đại  Song ôn tập giúp mày rồi đó, mày cũng biết, điểm số của mày…”

Chị hai này kết quả thi học kỳ lại có tới 3 môn rớt, chắc là thấy đời dài quá, không muốn sống nữa, nếu không có nó, ba mẹ cũng không canh chừng tụi tôi chặt như vậy.

“Biết rồi! Chị dài dòng quá, từ lúc ra khỏi nhà tới giờ nói ít nhất mười lần rồi” nó khoát tay, vẻ mặt giống như coi tôi là phụ nữ thời tiền mãn kinh vậy.

“Tao cũng muốn tốt cho mày thôi, nói nữa, mày cũng không muốn mẹ bị xúc động nữa đi!”

Tôi vẫn còn nhớ như in ký ức về tình hình lúc mẹ tôi nhận được phiếu điểm thi học kỳ của nó, lúc đó mẹ bị ba cái đèn đỏ kia kích thích không thở nổi hơi nào, nghiêng ra đằng sau, nằm thẳng tắp trên mặt đất, đến bây giờ tôi nghĩ mà vẫn còn sợ.

“Được rồi! Được rồi! Sao chị cứ lải nhải miết vậy, bây giờ hơn 10 giờ rồi, không phải chị hẹn ông chủ tiệm mô hình lúc 11 giờ sao, nếu không đi, cái mô hình số lượng giới hạn kia coi chừng bị người ta mua luôn!”

Tôi lật đật nhìn đồng hồ, đã 10 giờ 15 phút rồi “Đều tại mày, cứ dong dài mãi với tao, mặc kệ mày, tao đi đây!”

Diễm Diễm thật không khách khí trợn trắng mắt lên “Là chị cứ lải nhải mãi nha!”

Xe buýt đi đường 57 còn chưa chạy tới trạm, tôi liền hấp tấp nhảy lên, gào to chạy theo xe, cửa xe vừa mở ra, tôi lập tức nhào lên, hôm nay là thứ bảy, cho nên không nhiều người lắm, toàn là chỗ trống, tôi tìm một chỗ cạnh cửa sổ ngồi xuống.

Mà hay một cái mình càng sốt ruột, thì cản trở lại càng nhiều, tới đường nào cũng gặp đèn đỏ, tôi thiếu chút nữa gấp tới mức nhảy xuống xe, tới 11 giờ kém 2 phút, tôi hổn hển vọt vào tiệm mô hình Tĩnh An.

Ông chủ thấy tôi hơi trước đè hơi sau thởi không kịp, cười nói “Cháu gái, bác giữ lại giùm cháu mà, cháu chạy đầu đầm đìa mồ hôi luôn rồi, ngồi đi, bác rót cho cháu ly nước!”

Tôi thở hổn hển “Cháu chỉ sợ bác không bán cho cháu thôi!”

Mô hình này vào dịp tết tôi liền chấm rồi, chẳng qua giá mắc quá, tiền lì xì mua không đủ, ông chủ lại chỉ nhập bốn cái, tôi đành phải mặt dày xin ông giữ lại hai tháng, để cho tôi để dành tiền.

Ông chủ đưa một chai nước khoáng cho tôi “Nói thật ra, mô hình này là bản giới hạn, đây là bộ cuối cùng, nếu không thấy cháu là khách quen bác cũng không giữ lâu như vậy đâu, có người khách chịu trả giá gấp đôi kìa!”

Tôi nóng nảy “Gấp đôi!? Cháu không có nhiều tiền như vậy đâu, không bằng bán cháu đi luôn cho rồi!!”

“Bác đã nói rồi, việc buôn bán phải giữ chữ tín, để bác lấy ra cho cháu xem, không có vấn đề gì thì bác gói lại cho cháu, giống hồi giờ đúng không!”

Tôi gật đầu.

Ông chủ vừa lấy hàng, vừa hỏi tôi “Năm nào cháu cũng mua mô hình tặng người ta, rốt cuộc tặng ai a?”

Tôi cũng không dám nói tặng bạn trai, ho khan một tiếng “Tặng…anh trai, anh họ!”

“Anh em cháu tình cảm tốt ghê, tặng mô hình mắc như vậy mà cháu cũng tặng được!”

“Tặng được! Mắc gì tiếc, anh ấy đối xử với cháu tốt lắm tốt lắm tốt lắm!”

Khang Duật đối xử với tôi thật sự là tốt lắm nha!!

Ông chủ cười cười, bỏ một cái hộp cao khoảng 40 cm lên trên quầy, cẩn thận mở ra “Nhìn đi, bác bảo quản tốt lắm, rảnh rỗi còn tra dầu nữa, cam đoan anh họ cháu sẽ thích!”

Tôi đi tới bên quầy, cẩm thận kiểm tra, 880 tệ nha, nói gì cũng phải kiểm tra cẩn thận.

Ông chủ thao thao bất tuyệt “Mô hình “Nhất Phi Trùng Thiên” này được chế tác dựa theo máy bay chiến đấu tiêm thập mới nhất của nước ta, chế tác theo tỉ lệ 1 : 18. Cả thân máy bay được đúc bằng hợp kim, hoa văn bên ngoài, đèn, anten, ống tiếp nhiên liệu, khoang điều khiển hình bọt khí, nắp khoang có thể mở ra, ghế ngồi trong khoang thuyền, hình dáng dụng cụ, tuyệt đối giống máy bay thật, tuyệt đối…”

“Đủ đủ! Bác nói cháu cũng không hiểu!” tôi giơ tay lên xoa xoa ngực “Cháu chỉ biết là nó rất mắc!”

“Cháu gái ơi, giá trị của nó mới quý a! Cái này…” ông chủ hiển nhiên còn chưa nói đủ.

“Được rồi, được rồi, cháu biết nó quý giá, dù sao là cháu tặng người ta, để anh ấy từ từ nghiên cứu được rồi! Gói giúp cháu đi, cháu đang vội!”

“Được, lập tức gói cho cháu! Nói đi nói lại, sao bác không có em họ giống cháu a, thật sự là…hâm mộ muốn chết!” ông chủ đóng hộp lại, dán băng keo trong, sau đó gói giấy, thành thục bao hộp lại.

Tôi trả tiền, ôm mô hình Nhất Phi Trùng Thiên ở trước ngực như bảo bối, lúc đi đường, ngay cả bước chân đều thật nhẹ nhàng.

Đi ra tiệm mô hình, tôi đi thẳng tới tiệm bánh ngọt, bánh ngọt không tốn tiền, dùng phiếu khuyến mãi đổi, là phúc lợi của cơ quan mẹ tôi, nhưng cuối cùng vẫn bù thêm 50 tệ, vì Khang Duật thích ăn bánh ngọt hoa quả.

Hết thảy chuẩn bị xong, tôi an tâm, một tay ôm mô hình, một tay cầm bánh ngọt, đi trên đường, đột nhiên thấy bụng đói rột rột, nhìn thoáng qua đồng hồ, sắp 2 giờ chiều rồi, hèn gì bụng đói, nhìn qua nhìn lại xung quanh một chút, nhìn xem có tiệm ăn vặt nào không.

Đột nhiên nhìn thấy bảng hiệu của Mc Donalds.

Tôi nuốt nuốt nước miếng, trong túi còn 3 tệ, mua vé xe buýt hết 5 xu, nói cách khác tôi chỉ có thể ăn thứ gì đó giá 2 tệ 5 xu.

Ách…

Đứng đó nhìn xung quanh một chút, thấy được một tiệm mì Lan Châu.

Mì Lan Châu thì mì Lan Châu.

Tôi đi qua, nhìn qua bảng giá treo trên tường, hô to một tiếng “Ông chủ, một tô mì, không thịt bò!!”

Mì nước lèo rẻ nhất – vừa khít 2 tệ 5 xu.

555555…

Lúc đến nhà bác Trầm thì đã là 4 giờ, Khang Duật đang nấu ăn trong nhà bếp, tôi bỏ đồ xuống, đi vào bếp “Bác Trầm đâu?”

Khang Duật biết tôi sẽ đến, cho nên không ngạc nhiên chút nào, tắt bếp, bỏ thịt vừa nướng xong lên đĩa, tôi nhịn không được ăn vụng một miếng, lại bị hắn chụp tay ra “Đi rửa tay!!”

Tôi chu mỏ lên “Ừ…” người ta một ngày chưa ăn thịt.

Bỏ thịt nướng lên bàn, hắn mới nói “Biết cậu sẽ tới, bác ấy thức thời đi tìm người chơi mạt chược rồi!”

Tôi ở trong bếp rửa tay, Khang Duật đi vào chuẩn bị xào rau, rửa xong, tôi muốn tìm cái khăn lau tay, hắn còn nhanh hơn tôi, đã cầm sẵn khăn mặt để hầu hạ tôi.

“Rửa xà phòng?”

“Rửa!!” tôi là bé ngoan nha.

Hắn lau tay giúp tôi, lại đổi một cái khăn khác, làm ướt lau mặt cho tôi “Đi ngồi đi, rau xào xong là ăn cơm được!”

“Mình giúp cậu!” tôi giơ tay xung phong nhận việc.

Hắn thế nhưng trợn trắng mắt liếc tôi một cái “Miễn, khả năng giúp đỡ của cậu không phải bình thường kém!”

Ách…

Được rồi, tôi thừa nhận.

Có một lần tôi giúp hắn xào rau, kết quả biến mọi thứ trong bếp lộn xộn hết lên, đây là càng giúp càng bận trong truyền thuyết.

Tôi xám xịt đi ra phòng bếp, ngồi chờ ăn cơm, đúng rồi,   quên bánh ngọt và quà, lật đật bỏ bánh ngọt và quà ở chỗ dễ thấy nhất.

Khang Duật bưng dĩa rau xào xanh mượt ra, liếc mắt một cái liền thấy hộp bánh ngọt và quà trên bàn.

“Lại là bánh ngọt xoài và mô hình máy bay!” hắn bỏ dĩa rau xuống, ngồi xuống bên cạnh tôi, vẻ mặt vô cùng hiểu rõ.

“Xì…cậu không giả bộ thật ngạc nhiên được hả, lần nào cũng vậy hết!” tôi mất hứng lầu bầu nói “Mỗi lần cậu tặng quà cho mình, mình đều rất ngạc nhiên vui vẻ!”

“Đó là vì quà mình tặng, mỗi lần cậu đều đoán không được.” hắn gắp một miếng thịt nướng bỏ vào chén tôi.

Cũng đúng nha, mỗi lần hắn tặng cho tôi gì đó, tôi nhất định đoán không được, nhưng thường thường đều là thứ mà tôi rất muốn.

Ví dụ như :  5 túi đồ ăn cho chó, quần áo cho chó xuân hạ thu đông mỗi mùa một bộ, có năm còn tặng tôi bộ sách các chú chó nổi tiếng thế giới nữa.

Oa, quyển sách kia tôi thật sự yêu muốn chết.

Hắn thật sự hiểu được sở thích của tôi.

“Có phải mình không biết thay đổi gì không, thật buồn nha!” đối lập với hắn, một chút sáng tạo mới tôi cũng không có.

“Sẽ không, mình rất thích thái độ một lòng một dạ này của cậu!” hắn lại gắp một cục sườn cho tôi.

Một lòng một dạ? Tôi liếc nhìn hắn một cái, câu này sao nghe có vẻ một câu hai nghĩa quá vậy.

Ở bên cạnh hắn nhiều năm như vậy,  chỉ số thông minh của tôi cũng tăng lên chút, mới không để cho hắn được lợi a.

“Ai…một lòng một dạ, chắc gì tương lai mình sẽ…sẽ gả cho cậu!”

Ba chữ gả cho cậu này, tôi lấy hết dũng khí mới nói được.

Rất mắc cỡ nha…trong lòng mắc cỡ muốn chết.

“Vấn đề này hỏi rất hay, cậu không gả cho mình, còn có thể gả cho ai…” hắn buông đũa, hung tợn nhìn tôi “Có muốn thảo luận một chút không!”

Thảo luận cái gì? Bộ dạng kia của hắn thật rõ ràng là muốn đánh tôi.

“Ăn…ăn cơm!!” tôi lật đật gắp cho hắn một miếng thịt nướng, rất nhanh nói sang chuyện khác “Bóc quà, bóc quà!!”

Tôi nịnh nọt đưa hộp quà qua cho hắn.

Khang Duật chậm rãi mở ra, vừa mở cái hộp ra, vẻ mặt hắn cứng đờ.

Tôi nghĩ hắn nhất định rất thích “Thế nào? Rất tuyệt đi! Kích động hay không?”

Hắn cũng không thèm sờ cái mô hình chút xíu, cau mày hỏi tôi “Bao nhiêu tiền!?”

Trong lòng tôi lộp bộp một chút, liều mạng nhét rau vào mồm “8…88 tệ!!”

Khang Duật chớp mắt một chút, không nói gì, cầm mô hình lên quan sát “Mô hình 1 : 18 máy bay chiến đấu Tiêm Thập “Nhất Phi Trùng Thiên”, thân máy bay đúc bằng hợp kim, chi tiết toàn bộ giống bản thật, cánh hông và đuôi đều có khả năng đổi hướng, đạn đạo lắp bên ngoài còn dùng linh kiện plastic xử lý để giống hệt bản thật, có thể thay linh kiện, bánh xe dưới thân lúc hạ cánh có thể mở ra, cất cánh có thể tự do thu vào, bánh xe trước sau đều có thể chuyển động, lại có khả năng giảm xóc, ống phun khí ngay cánh có thể phóng to ra, giá đỡ bằng inox, độ cao có thể thay đổi, máy bay có thể xoay tự do 360o trên giá, dù giảm tốc có thể phóng ra…Miểu Miểu, 88 tệ, không bằng cậu mua thêm một bộ nữa, một bộ để mình nghịch chơi, bộ khác để cất.

Phụt! Miệng tôi phun ra một miếng rau “Ách…đây là cái…cái, cái cuối cùng, hết…hết rồi!”

Mắt Khang Duật càng híp lại nhỏ hơn “Mua chỗ nào, có rảnh dẫn mình đi, để mình xem xem…kẻ ngốc kia rốt cuộc trông thế nào!”

“Kẻ ngốc!?” tôi sửng sốt một chút.

“Đúng vậy, kẻ ngốc, mình muốn nhìn một chút xem ai ngốc tới mức buôn bán kiểu này!!” phút chốc, hắn mở mắt ra, ánh mắt giống hai lưỡi phi đao trừng tôi.

Tôi yên lặng gục đầu xuống, biết bị lộ.

“Thì cậu thích mà, năm ngoái lúc đi ngang qua đường Từ Gia Hối, cậu nhìn một cái mô hình giống hệt cái này trong tủ kính, nhìn một hồi lâu luôn!”

Lúc ấy, tôi chỉ biết hắn rất thích cái máy bay này, hắn vốn si mê máy bay.

“Trừ cậu ra, đối với thứ gì mình thích, cho dù là thích, cũng không nhất định phải có được!” hắn bỏ mô hình máy bay vào lại trong hộp.

Mặt tôi đỏ lên, mấy câu này thật là…mắc cỡ muốn chết.

Nhưng mà…

“Dù gì cũng mua rồi!” tôi nhìn hắn đóng nắp hộp lại, không thèm nhìn tới nó nữa, nhất định muốn trả hàng.

“Mua rồi không trả được hả!? Ai quy định!” hắn lại trừng mắt nhìn tôi một cái.

Tôi chịu không nổi, mặt dày mày dạn đứng lên “Không cần như vậy, dù gì cũng mua rồi, từ tết mình đã xin ông chủ giữ lại, mình cũng chỉ muốn cậu vui thôi, rõ ràng cậu thích mà, nhận đi, thật ra không đắt lắm, năm…không đúng, ba trăm, ba trăm tệ!” tôi giơ ba ngón tay ra.

Hắn cười lạnh một tiếng, đột nhiên chỉ vào một vị trí trên cái hòm mà tôi không thấy rõ “Tính gạt mình? Ở trên dán giá nha, Miểu Miểu!”

Tôi cứng đờ, có giá sao?

Tôi lật đật kéo cái hộp tới trước mặt, nhìn khắp nơi tìm, còn nhỏ giọng nói thầm “Nhãn giá ở đâu? Ông chủ xấu xa này, dán giá làm cái gì, sợ người khác không biết ổng bán 880 tệ không chừng, xấu xa…”

Tôi vừa nói xong, chợt nghe Khang Duật nói dài một tiếng “A – 880 tệ!”

Gáy tôi lập tức rớt một hôi “Trên giá ghi hả, chắc chắn là ông chủ dán tầm bậy, thật ra không mắc như vậy!” tôi tiếp tục tìm.

Khang Duật chụp lấy cánh tay đang tìm của tôi “Đừng tìm, không có!”

Mồ hôi tôi chảy càng nhiều, quả thật có thể so với thác nước.

Hắn…hắn lại gài tôi!!!

Rất hay, chưa đánh đã khai.

Vì vậy, tôi và hắn, một trận im lặng.

Cuối cùng tôi chỉ phải xài chiêu ăn nói hung hăng “Mặc kệ, mình mua, mình cũng cầu, cậu không nhận cũng phải nhận, nếu không nhận…mình…” tôi vươn ngón tay, chỉ vào mũi hắn “Tương lai mình không gả cho cậu!!”

Tròng mắt hắn chuyển một vòng “Muốn mình nhận, cậu phải đồng ý gả cho mình!”

Cả đầu tôi toàn nghĩ chuyện để hắn nhận quà, không quan tâm gật đầu “Đúng vậy.”

“Miểu Miểu, thật nguyện ý gả cho mình! Xác định? Không hối hận?”

Tôi vẫn gật đầu “Xác định, không hối hận!! Gả cho cậu, ai sợ ai.”

“Không nói dối?”

“Tuyệt đối không, ai nói dối, ai là con rùa rụt đầu!!” Tôi vỗ vỗ ngực.

Nói xong, một tiếng lạch cạch phút chốc vang lên bên tai tôi, tôi nghe tiếng nhìn về phía Khang Duật, hắn đang cầm một cây bút ghi âm không biết lấy ở đâu ra, nhận được ánh mắt của tôi, cười gian trá, sau đó ấn nút phát lại.

“Miểu Miểu, thật nguyện ý gả cho mình! Xác định? Không hối hận?”

“Xác định, không hối hận!! Gả cho cậu, ai sợ ai.”

“Không nói dối?”

“Tuyệt đối không, ai nói dối, ai là con rùa rụt đầu!!”

Sau khi phát lại ba lần, hắn vừa lòng gật đầu “Quà sinh nhật bác Trầm tặng mình, cũng tốt nha, âm sắc rất rõ ràng!” hắn bỏ bút ghi âm vào trong túi quần, cười với tôi “Miểu Miểu, chính miệng cậu đồng ý lời cầu hôn của mình nha, có bút ghi âm làm chứng, cậu không thể đổi ý nha, quà, mình nhận, tới đây, ăn cơm, ăn cơm, đồ ăn nguội hết rồi!”

Hắn vui rạo rực gắp rau vào chén tôi.

Tôi, ngu si.

Tôi bỏ 880 tệ, vẫn là tiền của chính mình, lại bán chính mình luôn.

“Mình…mình muốn trả hàng!” tôi đổi ý.

“Tốt!” hắn cười tủm tỉm nói.

“Hả? Vậy mấy lời vừa rồi không tính!” tôi kỳ quái tại sao hắn lại đồng ý để tôi trả hàng, rõ ràng nói hắn nhận, tôi mới gả.

Hắn chậc chậc miệng, lắc lắc ngón tay “Miểu Miểu, trong đoạn ghi âm không nói tới mình phải thu quà cậu mới gả cho mình! Nếu cậu không tin, chúng ta nghe lại một lần nữa!”

Hắn lấy bút ghi âm ra, lại lạch cạch một cái, ấn nút phát lại.

“Miểu Miểu, thật nguyện ý gả cho mình! Xác định? Không hối hận?”

“Xác định, không hối hận!! Gả cho cậu, ai sợ ai.”

“Không nói dối?”

“Tuyệt đối không, ai nói dối, ai là con rùa rụt đầu!!”

Phát xong, hắn ấn nút tắt, cười tươi hơn “Cậu nghe rồi đó, đúng không, không nhắc tới chuyện nhận quà! Cho nên…quà trả lại, cậu cũng phải gả cho mình! Đây là chính miệng cậu nói ra, mình không ép cậu! Tốt lắm, ăn cơm đi.”

“…”

Rơi lệ…

“Miểu Miểu, sao đơ ra vậy, ăn cơm nha!” hắn vô tội nháy mắt thúc giục tôi.

“…”

Quay đầu rơi lệ…

Sự thật chứng minh, quà không thể tặng bậy!!

Ha ha, nham hiểm thật sự rất nham hiểm =)).

Cái đoạn máy bay edit rớt mồ hôi hột, cũng không chuẩn lắm đâu mọi người ạ T_______T.

38 thoughts on “Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 20

  1. Omo….

    anh KD thiệt là gian quá… gài hàng con ng ta trúng kế….

    thực tế mỗi chap đều chứng minh rất rõ ràng, KD kg phải là ng Trái Đất =))

    Kakakakaka……….

    Thank bạn Mi nhé ^^

  2. giộ ôi! Cái này gọi là kí khế ước bán thân! Cơ mà MM ko có gì để chuộc thân!!!
    Hị hị! MM học luật đê, sau này ko để ác bá hoành hành nữa😀

  3. 😀 ách, kể từ ngày gặp KD là bé Miểu Miểu đã “trốn không thoát” rồi.

    Chap 18 là kiss, chap 20 là cầu hôn, thêm 1 cột mốc cho 2 bạn trẻ \😀 /

    cám ơn bé Mi nhé =x lại nguyên chap mà gặm sung sướng.

  4. nham hiem nhung rat de thuong ban ui
    camon ban nhiu nha
    bao gio co co hoi len yahoo chat cung minh nha
    minh ko biet vao facebook de chat
    hihi

  5. Pingback: Ông xã là phúc hắc đại nhân « ruanqok

  6. cái này thật là …. phải nói làm sao ta?! tên “Vương Gia Nhà Mãn Thanh” này…… xứng đáng là
    SƯ PHỤ ta a!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    “công lực” thật kinh người!!!!!!!!!!!!!
    “uy vũ” đến khiếp đảng!!!!!!!!!!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s