Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 30

Chương 30 : Cách Cách ra đời

Bản edit được thực hiện với bản cột của nàng  Vivi, vô cùng cảm ơn nàng :D.

Chớp mắt sắp tới ngày tôi lâm bồn, kể từ khi biết mình mang thai, tôi liền quyết định sinh mổ, không phải sinh tự nhiên, vì tôi không chịu đau được, cũng không có năng lực tự sinh con, cho nên đặt trước ngày em bé đủ ngày liền tiến hành mổ.

Tuy nhiên, cái gọi là kế hoạch cũng không chống lại được sự cố, tôi chỉ xem một bộ phim hài mà cười quá to mà thôi, kết quả là đau bụng, vỡ nước ối.

Cả nhà, bao gồm mẹ chồng vừa tới, nháy mắt đều trở nên luống cuống tay chân, cũng chưa kịp sắp xếp túi đồ, tùy tiện lấy một vài món cần thiết, thay đồ xong liền đưa tôi lên xe, Khang Duật nhìn như rất trấn định, nhưng thật ra cũng đã lo lắng không thở nổi, tay lái đều đang run run, tới bệnh viện thì thang máy lại hư, Khang Duật đỡ tôi lên tầng năm, hắn vốn muốn ôm tôi, nhưng bụng tôi quá lớn, thật sự quá nặng, hắn lại hồi hộp run tay, căn bản ôm không được, ở hành lang khoa sản gặp được một cô y tá, nói với cô ấy tôi vỡ nước ối.

Y tá liếc một cái, ném một câu, vỡ nước ối còn dám đi lại?!

Tôi và Khang Duật sửng sốt một chút, không đi lại thì làm sao tới được?!

Vì vậy, rất nhanh đi vào phòng dưỡng thai. Rạng sáng 3 giờ rưỡi, trong phòng dưỡng thai lại ồn ào vô cùng, tiếng khóc thét liên tiếp vang lên.

Lại có một cô y tá tới xem tôi, hỏi rõ tình huống, kêu tôi nhanh nằm xuống một chiếc giường trống, lại bỏ lại một câu “Chị cũng to gan thật, còn dám còn tự mình đi lên lầu.”

Tôi và Khang Duật lại sửng sốt, tôi đoán chắc lúc này ý nghĩ của hắn đã trống rỗng không còn gì.

Vậy rốt cuộc phải tới bằng cách nào!?

Sự hoang mang này vẫn quay quanh tôi, mãi cho tới khi Khang Duật nhìn thấy cách sử dụng xe cấp cứu 120 dán trên tường mới được cởi bỏ.

Thì ra vỡ nước ối phải nằm lên giường, nhờ 120 dùng cáng tới nâng.

Tốt nghiệp Đại học chính quy dùng được con khỉ gì, biết lái máy bay dùng được con khỉ gì, chúng tôi đều vô văn hóa a, vô văn hóa!!

Vốn dự định tuần sau mới sinh mổ, bây giờ nước ối vỡ bất ngờ, bác sĩ hẹn trước đang bận mổ cho người khác, không rảnh để mổ giúp tôi được.

Vậy làm sao bây giờ?

Ý tá nói “Chờ!”

Chờ!?

Con mẹ nó!!

Lúc này, cơn đau bụng đã tới mức khó chịu được, đợt sau đau hơn đợt trước, tần suất từ 7 phút một lần thành 5 phút một lần, sau đó 4 phút một lần, chờ đợi bắt đầu trở nên khó khăn. Mỗi lần tới đợt đau, tôi liền nắm chặt tay Khang Duật, đầu kêu ong ong.

Qua buổi chiều, tôi đã đau chịu không được, Khang Duật túm cổ áo y tá bắt đầu đe dọa “Tìm bác sĩ tới cho tôi, có nghe không, nếu không…nếu không…” hắn thật sự là gấp tới mức hồ đồ “Tôi lái máy bay đâm vỡ nhà cô, đâm cho nhà cô nát bét.”

Bác sĩ bị hắn làm vậy rốt cuộc phải đi ra xử lý.

Vì vậy, tôi bị đẩy vào phòng sinh, Khang Duật bị ngăn ở ngoài, tôi lại nghe được câu kia của Khang Duật “Cho tôi đi vào, nếu không tôi lái máy bay…” tỉnh lược.

Ai, người vũ trụ kia, hắn cũng là người thôi.

Qua cửa này tới cửa khác của phòng sinh, qua hết bốn cánh cửa mới tới một phòng sinh ở trong cùng.

Ngoại trừ y tá ra không còn một người nào khác, im lặng đáng sợ. Chỉ chốc lát sau, bác sĩ dự định mổ cho tôi tới, nói cho tôi biết, hôm nay ông ta không mổ cho tôi được, tôi chỉ phải tự sinh, tiêm cho tôi một mũi trước, quan sát khoảng hai tiếng. Nói xong, ông ta xoay người bỏ đi.

Mặt mũi tôi trắng bệch.

Mấy phút sau, ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ, như ngủ như mê, cơn đau bụng lại tăng lên từng đợt, hai chân bị nâng lên hai giá đỡ hai bên giường, chung quanh không có một tiếng động nào, im lặng đáng sợ.

Tôi bắt đầu rên lên như con vật, bên người không có người nào, hô tới mức miệng lưỡi khô khốc, muốn uống một miếng nước cũng không gọi được người nào.

Cả tinh thần nháy mắt chịu không nổi, chống đỡ không được nữa!!

Tôi nghĩ lúc này nếu có thể lựa chọn chết đi, tôi cũng nguyện ý.

Đau đớn cũng không đáng sợ, đáng sợ là lúc đau khổ nhất bên người không có một người nào, không có bàn tay to của Khang Duật nữa, lúc cơn đau bụng tới chỉ phải nắm hai vòng sắt bên giường, cứ cầm gắt gao như vậy, đau tới gắt gao.

Không biết qua bao lâu, bác sĩ và y tá lại xuất hiện.

Bác sĩ hỏi y tá “Có tiến triển gì không?”

Y tá nói “Không hề thấy cô ấy đau gì a?”

Mẹ nó! Mẹ nó! Khớp hàm bà cắn sắp bể rồi mà mày dám nói bà đây không đau à?!

Để bà kêu cho mày xem.

Nhưng mà tới khi tôi mở miệng tính rên như con vật thì cổ họng đã khàn khàn, tiếng la vô cùng khó nghe, nhưng phòng sinh vẫn bị tôi kêu như lò mổ heo.

Tôi thật sự chịu không nổi nữa, vừa thấy bác sĩ liền kêu to “Tôi chịu không nổi nữa, tôi muốn sinh mổ, tôi muốn sinh mổ, không mổ cho tôi, tôi kêu chồng tôi lái máy bay đâm vỡ nhà mấy người, đâm nát bét!!!”

Tôi phỏng chừng điên quá mức, làm cho bác sĩ và y tá đều bị dọa, sợ tôi kích động quá mức, sẽ có vấn đề, đành phải bắt đầu thương lượng xem giải quyết vấn đề của tôi như thế nào.

Tôi khóc thét nghe bọn họ bàn chi tiết.

Tôi thật sự muốn chết đi cho rồi.

Rốt cuộc tôi bị đẩy vào phòng mổ, chích thuốc tê, là thuốc tê cục bộ, trong chốc lát tác dụng của thuốc dâng lên, tôi bắt đầu điên cuồng run, rùng mình, tuy nhiên vẫn tỉnh táo.

Bác sĩ gây tê đứng đằng sau nói “Ui cha, cô ấy high!!!”

High!? Bây giờ tôi nghe từ như vậy là muốn chém người.

Người đầu tiên muốn chém là Khang Duật.

18 giờ 32 phút, tôi sinh ra một bé gái nặng gần 9 cân.

9 cân!? May mà tôi không sinh tự nhiên, nếu không đừng nói sinh, tính mạng tôi chắc cũng đi theo luôn.

Trở lại phòng bệnh, cảm giác thật thoải mái, hiệu lực của thuốc cũng bắt đầu hết, chính là không thấy được bóng dáng Khang Duật, tôi kinh ngạc một chút, nhưng mà tạm thời không để trong lòng, thấy mẹ tôi đi vào, không chú ý tới vẻ mặt lo lắng của mẹ, bắt đầu tự mình bô bô oán giận, nằm một hồi, bắt đầu gửi tin nhắn cho lũ chị em, tụi nó bắt đầu phát điên lên, còn kích động hơn cả tôi.

Lúc này, vẻ mặt mẹ tôi vừa lo lắng vừa nhẹ nhõm nhìn tôi.

“Mẹ, sao vậy, Khang Duật đâu?”

Mẹ nói “Nó đứng ở ngoài khóc, ba mày, mẹ chồng mày và Diễm Diễm đều khuyên cũng khuyên không được!”

Khóc!?

“Miểu Miểu a, lần đầu tiên mẹ thấy đàn ông khóc tới mức đó đó, giống như mày sắp chết vậy, sau khi mày vô phòng sinh, bác sĩ y tá không cho vào, xém chút nữa nhào vô đánh người ta luôn, cũng may có ba mày, nó vẫn ngồi trên ghế chờ mày, mẹ mua đồ uống cho nó nó cũng không nhận, cầm lấy tay mẹ liền hỏi, hỏi mày có thể chết hay không! Ui cha!! Mày không thấy vẻ mặt nó đâu, tay run run, thật sự là nhìn làm cho lòng mẹ chua xót! Miểu Miểu, nếu biết sớm nó đối xử tốt với mày như vậy, lúc trước mẹ sẽ không so đo bằng cấp hộ khẩu gì hết, sớm gả mày cho nó luôn, may mà mày vẫn gả cho nó, nếu mà vì mẹ mà mày với nó bỏ lỡ lẫn nhau, thì mẹ chính là người phá hủy hạnh phúc cả đời con gái mình…”

Nói xong, vẻ mặt mẹ tôi y như hận không thể quỳ xuống xin lỗi tôi vậy.

Trong đầu tôi chỉ nghĩ, Khang Duật khóc!?

“Anh ấy đâu rồi?” lúc này, tôi không động đậy gì được nữa.

“Ở bên ngoài, mẹ đi gọi nó, mày đừng động đậy, nằm đó, đừng động tới miệng vết thương!!”

Mẹ tôi chạy ra ngoài kêu hắn “Duật nhi, Miểu Miểu gọi con kìa!!”

Không có tiếng trả lời, cũng không thấy người đâu.

Mẹ tôi lại gọi một lần.

Lúc này Khang Duật mới đi vào, tôi đã từng thấy bộ dạng hắn như vầy một lần, lúc bác Trầm qua đời, lúc hắn khóc xong chính là bộ dạng này, hai mắt đỏ bừng, sưng y như hai cái bọt nước, tóc cũng rối như ổ quạ.

“Duật!” tôi vươn tay với hắn.

Hắn vội vàng tiếp lấy, nắm tay tôi, quỳ gối bên giường “Miểu Miểu, em thế nào rồi?”

Giọng nói còn hơi nức nở.

“Không có gì, tốt rồi!” tôi không đề cập tới chuyện hắn khóc, bởi vì tôi biết cho dù nói ra, hắn cũng sẽ không thừa nhận.

“Miểu Miểu, bây giờ anh ôm em một cái được không?” hắn cẩn thận hỏi.

“Chắc là được, nhưng đừng ôm mạnh!” tôi nói.

Hắn lập tức ôm lấy tôi, không dám ôm mạnh, nhưng dùng một tư thế thật cẩn thận ôm lấy tôi, tôi vỗ vỗ lưng hắn, biết hắn cần bình phục tâm trạng.

Tôi như một người mẹ đang an ủi con mình vậy, nhè nhẹ vỗ vỗ lưng hắn. Lúc này, tôi nghĩ, cho dù có đau hơn nữa, có khổ hơn nữa, đáng sợ hơn nữa, tôi cũng nguyện ý sinh thêm một đứa con cho hắn, vì hắn đáng giá!!

Con gái tôi và Khang Duật tên Tử Ngôn, căn cứ vào một chính sách nào đó của nhà nước, lúc báo tạm trú, đứa bé không được dùng họ Ái Tân Giác La, đành phải dùng họ Khang.

Dù sao thì Khang Tử Ngôn hoặc là Ái Tân Giác La Tử Ngôn đều dễ nghe, tôi cũng không quan tâm.

Chữ Tử trong Tử Ngôn là mẹ chồng tôi bắt buộc phải có, nói là gia phả dòng họ Khang Duật tới thế hệ này phải dùng chữ Tử, cho nên nhất định phải có, nếu là con trai sẽ là Tử Phúc.

Tử : có cơm ăn, có con cái, là đủ.

(Tử : 籽, nghĩa là hạt giống, lúa, gạo v..v, đọc là Zǐ , gần âm với 子 – Zi – nghĩa là con)

Quả nhiên là hoàng tộc, đặt một cái tên còn có ý nghĩa truyền thống như vậy.

Nhưng mà, trước đó tôi rất vất vả, nhịn không được oán giận “Phong kiến, ai sinh thì theo họ người đó!”

Khang Duật nhíu mày “Miểu Miểu, tiền trong máy ATM, đều thuộc về người quẹt thẻ!”

“…”

Tôi oán giận a, cả đời tôi đều nói không lại hắn.

Về mặt nuôi con, mẹ tôi và mẹ chồng đều cướp hết, tôi không cần quan tâm, dù gì tôi cũng không biết nuôi, tuy rằng khi mẹ chồng biết tôi sinh con gái, hơi thất vọng một chút, quả nhiên nha, người đông bắc đúng là trọng nam khinh nữ, nhưng mà bà thấy lúc tôi sinh Khang Duật đều khóc liền hiểu được, con mình hiện tại không chịu được kích thích, việc này cũng cho qua.

Mẹ chồng tôi đột nhiên có loại cảm xúc nuôi con dùng được cái P!!! Nuôi lớn, cũng chỉ quan tâm tới con dâu.

Tôi nghĩ mình được giải thoát rồi, ai ngờ lại không có sữa.

Bác sĩ nói, phụ nữ ngực to tỷ lệ không có sữa còn lớn hơn, sữa nhiều hay ít không liên quan tới chuyện ngực to ngực nhỏ, ngược lại ngực nhỏ còn ngon hơn.

Tôi bi ai, ngực to dùng được cái khỉ gì.

Qua ba ngày tôi vẫn không có sữa, cả ngực đều sưng cứng lên, chạm vào một chút đều thấy đau, còn đau hơn lúc sinh.

Bác sĩ nói, nếu không ra được sẽ nhiễm trùng, tới lúc đó có thể sẽ phải mổ.

Má ơi…không cần làm con sợ.

Vạn bất đắc dĩ, bác sĩ chích cho tôi một mũi kích thích sữa, quả nhiên có hiệu quả, có sữa, nhưng lại ra không được.

Bác sĩ thật cầm thú nói “Kêu chồng cô hút giùm đi!! Hút ra là được!!!”

Thật dễ sợ!!!

“Có máy hút sữa mà?”

“Cái đó xài không được, không có lực!”

Thấy vẻ mặt tôi xấu hổ, bác sĩ lại vô cùng bưu hãn nói “E lệ cái gì, tôi không tin lúc chồng cô làm cô to bụng không hút qua!!!”

“…”

Không thể nói như vậy nha.

Mẹ tôi càng bưu hãn hơn, trước mặt bao nhiêu người, có Diễm  Diễm, có mẹ chồng, có một ông bác sĩ, hai cô ý tá, ba tôi thì nghe xong ở lại không được nữa, lấy cớ hút thuốc chạy vội ra ngoài rồi, bà đẩy mạnh Khang Duật ra phía trước “Đi hút, hút nhanh lên!!”

Mẹ chồng còn nói “Duật nhi, đi hút nhanh đi con!!”

Tôi ngửa đầu, nhìn trời, rơi lệ…

Khang Duật cũng không phản kháng, trước mặt bao nhiều người, thật sự hút.

Vì vậy, tôi rốt cuộc có sữa, nhất thời tràn ra như sông Hoàng Hà.

Tôi cũng thấy mình không còn mặt mũi gặp ai nữa, đỏ mặt chôn đầu vào gối phun nước mắt.

Đợi mọi người đi rồi, đầu óc tôi nóng lên, hỏi Khang Duật “Vị gì vậy?”

Khang Duật chẹp chẹp miệng, nhíu mày nói “Tanh!”

Mẹ nó, hắn còn chê không ngon.

55555…

5 hôm sau, tôi xuất viện về nhà, phụ nữ sinh con xong, phải ở cữ, mẹ chồng và mẹ tôi cho tôi vô số quy định, không được ăn muối, không được ăn đường, ăn nhẹ, không được nhìn TV, không được xài máy tính, phải nằm trên giường nghỉ ngơi, không được gội đầu, càng không được tắm rửa, chỉ có thể lau mặt.

Tôi đột nhiên cảm thấy cuộc đời chả còn ý nghĩa gì.

Tôi nằm trên giường không phải ăn thì là ngủ, thuận tiện làm máy sản xuất sữa tự động.

May mà, con gái ra đời cho tôi cảm giác làm mẹ, rốt cuộc là do chính mình sinh, loại cảm giác này thật ấm áp, thật hạnh phúc, cũng thật tự hào, không phải một tháng sao, nhịn.

Khang Duật vừa ôm con gái lên sẽ không chịu thả xuống, rảnh rỗi liền tới trước mặt tôi khoe khoang.

“Miểu Miểu, em xem con nhìn giống em cỡ nào nè!” hắn thật cẩn thận vỗ về khuôn mặt mũm mĩm của con.

Tôi nhìn không biết bao nhiêu lần, nhìn như thế nào đều thấy đứa bé không giống tôi tí nào.

Thật bi ai…

Mẹ chồng tôi đi vào, nói với Khang Duật “Nói lung tung, bé giống con!”

“Vậy mắt giống Miểu Miểu!” Khang Duật chỉ vào đôi mắt to sáng long lanh của con gái.

“Nói bậy, cũng giống con!”

“Vậy cái mũi!”

Mẹ chồng hết kiên nhẫn “Cũng giống con!!”

“Miệng?” Khang Duật không phục lầu bầu nói.

“Đã nói, giống con, sao con cứ không tin? Đi ra ngoài cho mẹ, đúng là không biết gì hết, cứ chui vô trong này, đi ra ngoài, đi ra ngoài, đi ra ngoài cho mẹ, đừng quấy rầy vợ con nghỉ ngơi!” mẹ chồng giơ đôi chân to lên đá Khang Duật ra ngoài.

Có đôi khi nghĩ lại thấy mẹ chồng thật là dũng mãnh.

Có lẽ do con gái rất giống Khang Duật, mẹ chồng liền vứt bỏ tư tưởng trọng nam khinh nữ, còn yêu con hơn cả tôi.

Mẹ chồng lấy một tên cúng cơm cho con gái, kêu là Cách Cách, xem ra bà rất tự hào về dòng họ Ái Tân Giác La a, tôi rất thích, tên này tuy rằng hơi sến, nhưng nghe lanh lảnh dễ thuộc, lại dễ nghe. Vì vậy mọi người đều gọi con là Cách Cách.

Vừa kêu một cái, con nhóc kia sẽ cười khanh khách, vô cùng đáng yêu.

Lúc Cách Cách đầy một tháng, cả nhà tôi đưa bé đi chụp hình chân dung đầy tháng, tìm rất nhiều tiệm chụp hình chân dung có tiếng, cuối cùng vẫn là Diễm Diễm tìm được một tiệm vừa lòng nhất trên mạng, giá đúng là rất mắc, nhưng xem ảnh chụp, rửa ra đúng là không giống bình thường, nên cũng không tiếc nữa.

Khang Duật ôm Cách Cách đi vào tiệm chụp hình, cho dù là nhân viên, hay là khách, ngay cả bà dì lao công, người đưa hàng cũng không tha, gặp ai cũng nói “Đây là con gái tôi, đáng yêu không, đây là con gái tôi, xinh đẹp không.”

Lúc này, có một cặp vợ chồng cũng ôm con gái tới chụp hình, hai vợ chồng, chồng thì khí thế, vợ thì quyến rũ, vô cùng xứng đôi, Khang Duật lại xông lên khoe khoang, tôi kéo cũng kéo không lại “Đây là con gái tôi, đáng yêu không, đây là con gái tôi, xinh đẹp không!” sau đó, hắn liếc con gái người ta “Thật rõ ràng, con tôi so với con anh chị đáng yêu, xinh đẹp hơn nhiều! Anh chị còn không tin, anh chị xem mũi con gái mình đi, tẹt lẹt, lại nhìn mắt đi, nhỏ xíu như vậy, miệng, lại lớn như vậy, còn có…bé căn bản không giống hai người.”

Câu cuối cùng rất TM độc!!

Bé gái kia òa lên khóc kịch liệt, làm cặp vợ chồng kia tức giận tới mức xém nữa bưng chậu hoa lên đập vào người hắn.

Tôi đứng bên cạnh làm bộ không quen hắn, thở dài, đàn ông lên chức bố thật đáng sợ.

Lúc Cách Cách đủ một trăm ngày, chúng tôi lại tới tiệm này chụp ảnh tròn một trăm ngày cho Cách Cách, thuận tiện chụp một bức ảnh gia đình, ma xui quỷ khiến lại gặp cặp vợ chồng kia.

Khang Duật lại tính đi khoe khoang.

Cặp vợ chồng kia vừa thấy hắn, lập tức ôm chặt con mình, xoay người bỏ chạy.

Chụp xong, mẹ chồng chọn một bức toàn thân đẹp nhất của Cách Cách, phóng to tới ba mươi tấc, sau đó lật đật về Phủ Thuận, tôi liền không hiểu tại sao không cầm phim về Phủ Thuận lại phóng to ra, to như vậy, mang lên tàu lửa rất bất tiện.

Lúc đưa mẹ chồng tới nhà ga, tôi liền hiểu được.

Mẹ chồng và Khang Duật cầm theo ảnh chụp, chạy khắp nhà ga, gặp ai cũng nói “Đây là cháu gái tôi, đáng yêu không…..”

“Đây là con gái tôi, xinh đẹp không!!”

Tôi thống khổ xoay đầu qua một bên, thật là mẹ nào con nấy a.

Lúc về nhà, tôi nói với Khang Duật “Phóng vừa thôi, như vậy người ta cũng thấy rồi!”

Khang Duật trả lời “Phóng to một chút, người ta mới nhìn rõ ràng hơn!”

“…”

Tôi lại thống khổ xoay đầu qua.

Nàng  Vivi đã tìm  ra được thêm 2 phiên ngoại nữa, biết được ta vừa vui vừa buồn T___T, có truyện đọc thêm đương nhiên là vui, nhưng mà lòi thêm 2 phiên ngoại nữa thì có khả năng ta sẽ không làm xong bộ này trước khi đi thi. Hix :(.

Về vụ quẹt thẻ, mọi người hãy tưởng tượng lúc rút tiền thì mình làm động tác gì, lấy thẻ ra, đút vào =.=’, sau đó tiền đi ra, bạn MM chính là máy ATM =.=’.

À, quên, Cách  Cách 9 cân là 4.5kg nhé =.=’.

34 thoughts on “Ông xã là phúc hắc đại nhân – Chương 30

    • MM sinh đẻ đáng sợ quá …. nhưng sao những 9 cân nhỉ :)))) khâm phục thật
      “Tôi chịu không nổi nữa, tôi muốn sinh mổ, tôi muốn sinh mổ, không mổ cho tôi, tôi kêu chồng tôi lái máy bay đâm vỡ nhà mấy người, đâm nát bét!!!” =)))) ôi MM ơi ai mới là người ngoài hành tinh đây

      thanks Vivi và Mi nhiều ❤

  1. Cái nhà này đẻ con =)).. Chuột Ngơ không đỡ được =))…

    Cái vụ nhà này quẹt ATM, Chuột Ngơ cũng không đỡ được… Bất lực rồi =]

    Thanks cô Mi nhiều nhé :*..

    À mà “Vì vậy mọi người đều gọi con là Khang Duật”.. Gọi là Cách Cách chứ Mi 😀

  2. Con mẹ nó cha bs gây tê, ng` ta đau muốn chết còn nói ng ta high 😆

    Khang Duật đúng là của quý híêm.

    Cám ơn bé Mi 😀

    Mi ơi em thi ở đâu? Nha Trang hay SG?

  3. Trời, truyện này biến thái từ nhân vật chính đến nhân vật phụ phụ (bác sĩ, y tá) thiệt bó tay rồi.

    P.S: Vì vậy mọi người đều gọi con là Khang Duật. -> Cách Cách chứ

  4. cho tôi vào nếu không tôi lái máy bay đâm nhà các người nát bét luôn =))
    trời từ nãy đến h hẵng còn đau bụng vì cười =))
    đoạn đọc 9kg tưởng con nhợn con chứ =))
    đoạn cuối buồn cười quá, tác giả có phóng đại k đấy chứ mình thấy kiểu khoe ế cứ quê quê =))

  5. Um, đọc đoạn cuối mới hay 4.5 cân ^^
    Duật ca càng ngày càng khiến ta ‘đắm đuối như cá chuối’ nha, công nhận vớ được anh chồng như thế thì hết ý :x:x:x

  6. Thanks Mi
    Chương này đọc buồn cười quá
    Ngồi cơ quan mà cứ cười hô hố
    Mama sis bảo ngày xưa đẻ ss tự nhiên nặng tận 4,4kg.
    Đọc xong mới thấy phục mẹ mình quá

  7. Hai vợ chồng kia không cho Duật ca một trận là may lắm rùi, ai lại đi vùi dập con người ta như vậy chứ, nhưng mà đáng yêu quá đi, Cách Cách thật hạnh phúc. Thanks bạn

  8. hê hê! té ghế đập đầu với nhà này quá! đúng là nhà này hay!! bạn CC sinh ra đã bất thường => tính cách cũng bất ổn ^^!

  9. woa
    hwoa phat hien ra triuyen doc mot luc 29 chương luôn
    mờ cẩ mắt nhưng thấy bõ ghê
    hnay lại có chap mới …ten…ten….
    krazymi sắp thi gì vây? đại học ah?????

  10. MI sắp thi rồi ĐH rồi nên ko cần phải edit đều đâu.(dù mình vẫn muốn đọc ngay.hic)
    tập trung ôn tập tốt nhé!
    chúc MI thi tốt nha!
    cố lên!

  11. Pingback: Ông xã là phúc hắc đại nhân « ruanqok

  12. Đọc chap này cười muốn té ghế luôn, nhất là cái đoan đe dọa “nếu không cho tôi vào ,tôi lái máy bay đâm vỡ nhà các người,đâm nát bét!!!” dọc nửa đêm mà ta cười như điên,sợ đánh thức người nha, đang ăn mà muốn sặc luôn hahhahhahhha

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s