Chuyện cũ của Lịch Xuyên – Chương 13

t19

Chương 13

Lịch Xuyên nói, lúc tôi mới ngất anh còn tưởng là tôi giả vờ, tính nhờ Giang Hoành Khê đưa tôi lên xe của anh, sau đó chuồn đi theo kế hoạch đã được định trước. Không ngờ lại phát hiện mạch của tôi đập khác thường, nhanh chóng đưa tôi lên phòng nghỉ, đút nước đường cho tôi. Tòa nhà kia là khu đô thị cao cấp, tầng 2 có một phòng khám. Anh mời một vị bác sĩ tới khám cho tôi, hỏi nguyên nhân, vị bác sĩ kia nói có thể do tôi có chứng sợ máu. Bình thường chỉ cần nằm nghỉ khoảng 10 phút là khỏe.

Anh nhìn nhìn đồng hồ của mình : “Em đã nằm 20 phút rồi, tại sao mặt vẫn trắng bệch như vậy.”

Tôi ngồi dậy, cười ha ha : “Mặt của em trắng, là do em bôi phấn. Em trang điểm, hiểu không?”

“Da em như vậy là đẹp rồi, còn nhỏ, trang điểm làm gì.”

“Thành thục và gợi cảm, là mục tiêu theo đuổi suốt đời của em.” Tôi vừa dứt lời, phát hiện anh vẫn nhìn tôi, không nói được một lời, giống như một hình ảnh dừng lại trong một bộ phim tình cảm vậy.

“Tiểu Thu, em là thần tiên, em là đồ dở hơi, em phóng điện khắp nơi, anh như lâm vào vực sâu.” Anh đứng lên, đưa áo khoác cho tôi “Khoác chiếc áo gợi cảm này vào, chúng ta về nhà thôi.”

Chúng tôi trở về Hoa viên Long Trạch như một cơn gió, vào nhà anh, anh đặt tôi ở trên cửa, vội vã hôn tôi : “Tối nay ở lại với anh, được không?”

“Mai em phải kiểm tra môn nói và nghe.”

“Chỉ còn một ngày nữa, bây giờ mới chuẩn bị có tác dụng gì sao?”

“Lâm trận mới mài gươm, không sắc thì cũng sáng.”

“Chiều mai anh đi công tác, có một dự án sắp khởi công ở Hạ Môn, phải đấu thầu.”

“Đi bao lâu?”

“Ba tuần.”

“Ôi!” tôi nói “Lâu lâu mới gặp được một lần, lại phải đi.”

“Cho nên, phải tranh thủ, đúng không?” anh cởi áo khoác của tôi ra, cúi đầu xuống, hôn lên ngực tôi. Hai tay anh vòng qua lưng tôi, kéo khóa kéo xuống. Tôi hơi e lệ nhích về sau một chút, vì cơ thể tôi vẫn dừng lại ở thời kì con gái, khung người rất nhỏ, bộ ngực cũng nhỏ, giống một con thằn lằn bò lên người anh vậy. Tôi ôm lấy eo anh, ném nạng của anh xuống, để anh dựa lên trên người tôi.

“Hi, anh có nặng lắm không?” thấy tôi bị anh đè sắp té, anh vội vàng chống hai tay lên cửa.

“Không nặng…” tôi đã bị anh hôn thần hồn điên đảo, ghé vào lỗ tai anh thì thào nói “Lịch Xuyên, em yêu anh! Tận tình tra tấn em đi!”

Chúng tôi người đầy mồ hôi đi tắm rửa, cả hai đều tự đi vào phòng tắm.

Lịch Xuyên nói, trong phòng tắm của anh toàn là phương tiện dành cho người tàn tật, người bình thường đi vào sẽ tưởng đó là phòng tra tấn của Quốc Dân Đảng. Anh chưa nói thì không sao, vừa nói xong, tôi liền đi vào quan sát. Thật ra phòng tắm cũng không âm u như anh nói. Ở trong rộng rãi thoải mái, còn có một sô pha. Chỉ có điều khắp nơi đều có tay vịn, giá đỡ. Sàn cũng lát vật liệu đặc biệt. Ngoài ra, có một chiếc xe lăn rất xinh, ngăn tủ bên cạnh để đầy khăn tắm.

“Nhìn trộm một lát được không? 5 phút thôi?” tôi cười hì hì nhìn anh.

“No.” anh kéo tai tôi, ném tôi ra phòng tắm.

Phòng tắm ở trường lúc nào cũng đầy hơi nước, khó có chỗ để tôi tắm rửa sảng khoái. Tôi tắm thật lâu, lúc đi ra, thấy Lịch Xuyên khoác áo choàng tắm, ngồi trên sôpha uống bia.

Anh đứng lên, hỏi tôi “Muốn uống gì không?”

“Bia lạnh.”

“Không được. Cái đó là để cho đàn ông uống.” anh đi vào bếp, mở tủ lạnh ra, nhìn quanh một hồi : “Anh pha trà sữa nóng cho em, được không?”

“Được rồi.” tôi sôi nổi đi vào bếp, phát hiện phòng bếp của anh mới tinh, không có một hạt bụi, hiển nhiên, anh chưa bao giờ nấu cơm.

“Lò vi ba này anh dùng lần nào chưa?” tôi vuốt ve lớp vỏ ngoài bóng loáng của lò vi ba, ở trên không có lấy nửa giọt dầu văng ra.

“Chưa.”

“Vậy sao anh còn thiết kế phòng bếp làm gì? Không xây luôn cho nhanh.”

“Đúng là một thiết kế sai lầm.” anh nói “Làm Kiến trúc sư, bọn anh chỉ dồn tâm tư vào thiết kế cho phòng khách thôi.”

“Thật ra, em có thể hầm canh ở đây.” Tôi nói, tiện tay mở tủ bếp ra, phát hiện ở trong tô dĩa chén bát đầy đủ, phân loại ra chỉnh tề : “Lần sau em mua nguyên liệu hầm canh xương cho anh uống đi. Kiểu người ta hay ăn, nhẹ nhàng thanh đạm. Còn có canh đầu cá đậu hủ, cũng rất bổ dưỡng.”

“Nói làm anh thấy thèm, không bằng bây giờ chúng ta đi mua đồ ăn đi.” anh tìm chìa khóa phòng “Gần đây có một siêu thị. Không xa, đi bộ một hồi là tới.”

Lịch Xuyên nói không xa, kết quả chúng tôi đi nửa tiếng mới tới cái siêu thị mà anh nói kia. Lần này anh không để ý sự phản đối của tôi mang chân giả vào, lý do là anh có thể có một bàn tay trống để nắm tay tôi. Vào siêu thị, tôi đẩy một chiếc xe chứa đồ, không tìm được xương, liền đến chỗ bán cá mua một con cá Lư. Mua hành và gừng để hầm canh, mua đậu hũ, cần tây và bách hợp, mua thêm một chút đồ ăn mặn. Lịch Xuyên mua vài món cho mình, lại dặn tôi mua thêm vài thứ đồ hộp, như vậy tôi có thể chuyên tâm ôn bài, không cần lo lắng chuyện ngày ba bữa.

Tôi lại mua thêm một ít vịt lạp, lạp xưởng, và nấm đông cô.

“Mua thêm chút đồ ăn vặt đi, bánh, đồ uống, cà phê và trà cho anh nữa. Tất cả bỏ trong tủ lạnh. Nhớ phải chọn cà phê hiệu Columbia, nâng cao tinh thần tốt nhất.” tôi cũng không biết đó là cái gì, thấy anh lại bỏ thêm đồ vào trong xe. Tôi vừa nhìn, là sữa đậu nành. Tôi bỏ lại lên giá : “Trong phòng ngủ không có tủ lạnh, mua nhiều cũng phí tiền.”

“Lúc ôn thi em ở lại chỗ anh, được không?” anh nói “Ở đó yên tĩnh, em có thể chuyên tâm học tập. Anh ở Hạ Môn, sẽ không quấy rầy em.”

“Không không không…” tôi nói liền một lúc mười chữ không, cuối cùng lại bỏ thêm một chữ : “Tiện.”

“Ừm, ở đây cách trường em hơi xa, nhưng mà, anh có thể nói lái xe của anh đưa đón em.”

“Không phải anh luôn tự lái xe à?”

“Anh có một lái xe, nhưng anh thích tự mình lái, cho nên anh ta vẫn rất rảnh rỗi. Lúc này vừa vặn tìm chút việc cho anh ta làm.” Anh lấy điện thoại ra định gọi.

Tôi giật điện thoại của anh lại : “Anh hai, anh tha em đi. Chỉ có ở phòng ngủ em mới thấy tự tại. Kì thi với em mà nói rất quan trọng, anh cũng không muốn em thấy không tự nhiên lúc ôn bài đúng không.”

Một điểm tốt ở Lịch Xuyên đối với tôi chính là rất hiểu chuyện. Anh cũng không miễn cưỡng tôi.

“Được rồi, tùy em.” Anh cười nhẹ, không kiên trì.

Mặc dù như vậy nhưng chúng tôi cũng mua một đống đồ ăn. Tôi xách hai túi, Lịch Xuyên xách hai túi, đi taxi về.

Ở đại sảnh, chúng tôi gặp Kỷ Hoàn. Anh ta đứng cùng một người thanh niên, cũng xách một đống đồ đi lên lầu.

“Hi, Lịch Xuyên, Tiểu Tạ!”

“Hi!” tôi có chút ngượng ngùng, Lịch Xuyên nắm tay tôi không chịu thả ra, một bộ dạng tình nhân ngọt ngào.

“Giới thiệu một chút, đây là Tiêu Nghị, nghiên cứu sinh khoa Tranh sơn dầu Mỹ viện trung ương.” Ngoại trừ một đôi mắt xếch giống như của Quan Vũ ra, Tiêu Nghị nhìn thật văn tĩnh, thật ôn hòa.

“Chào hai người.” anh ta bắt tay với chúng tôi.

“Đây là Vương Lịch Xuyên tiên sinh, Tạ Tiểu Thu tiểu thư. Vương tiên sinh là Kiến trúc sư, Tạ tiểu thư còn đang học đại học.”

Lịch Xuyên bỏ túi đồ từ tay trái qua tay phải, bắt tay với anh ta.

“Lịch Xuyên bị bệnh cũng không báo cáo với Tạ tiểu thư, hại người ta ngồi trong này khổ sở chờ đợi hơn 3 tiếng đồng hồ.” Kỷ Hoàn cười nói.

“Vậy à?” Lịch Xuyên xin lỗi liếc nhìn tôi một cái.

Tôi cúi đầu nhìn ngón chân mình.

“Anh nhất định sẽ nhận tội đầy đủ.” Lịch Xuyên nói.

Vào thang máy, tôi cười trộm : “Cái người tên Tiêu Nghị kia, ngực dựng thẳng tắp, nhìn có vẻ rất gay nha.”

“Bọn họ ở bên nhau hình như rất lâu rồi.” Lịch Xuyên nói “Tiêu Nghị thì không sao, Kỷ Hoàn lại cả ngày đòi đi Canada đăng kí kết hôn.”

“Em nói, Lịch Xuyên, sao anh không phải gay nha, anh vừa sạch sẽ lại chỉnh tề, trong nhà không nhiễm một hạt bụi.”

“Nhà anh mỗi ngày có người quét dọn.” anh nói “Nếu không có người quét dọn, em xem thử xem.”

“Sáng ngủ dậy anh có gấp chăn không?”

“Không gấp, em vừa lòng chưa.”

Chúng tôi quay lại nhà anh, mỗi người đều đeo một chiếc tạp dề rất ra dáng, Lịch Xuyên giết cá, tôi hầm canh. Lịch Xuyên thái đồ ăn, tôi xào rau. Tôi vẫn nghĩ Lịch Xuyên là thiếu gia, không thể tin được anh làm mấy việc này lại vừa nhanh vừa giỏi, đúng là có huấn luyện đàng hoàng. Lịch Xuyên nói, tuy rằng nhà anh không thiếu tiền, nhưng anh và anh trai lúc đi học đại học đều tự đi làm kiếm tiền sinh hoạt, rất ít khi xin viện trợ của gia đình.

“Đương nhiên, bố anh thanh toán chi phí lớn nhất, học phí.”

Tôi thấy anh đang thái cà rốt. Tôi nói “Đồ ăn nhiều lắm rồi, đừng thái nữa.”

“Em hầm canh ngon cho anh uống, anh cũng làm một loại canh ngon cho em uống.” anh đi rửa sò “Clam Chowder (canh sò), em uống lần nào chưa?”

Tôi không biết gì, nói “Chưa.”

“Canh này anh thích uống từ nhỏ, công thức lại là bà ngoại anh truyền cho anh nữa.”

“Vậy anh dạy em, được không?” tôi đứng sát cạnh anh, nhìn anh rửa sò.

“Không dạy. Đây là bí kíp. Chuyên dùng để lấy lòng người thương.” Anh đun nóng nồi lên, bỏ bơ vào, xèo một tiếng, đổ một chén cà rốt nhỏ vào xào. Sau đó anh lại bỏ nước dùng gà vào, sau đó anh bỏ sữa nguyên chất vào, bỏ khoai tây nghiền vào, bỏ sò, chậm rãi hầm.

Hầm cá xong rồi, tôi làm hai món đơn giản, chia đồ ăn thành bốn dĩa, tôi uống Clam Chowder của anh, anh uống canh cá Lư của tôi, chúng tôi cầm đũa cùng nhau ăn cơm, uống bia.

Tối hôm đó, tôi nằm trong vòng tay ôm ấp của Lịch Xuyên, ngủ rất sớm. Trên giường Lịch Xuyên bỏ không ít gối đầu. Anh nói anh chỉ có thể ngủ nghiêng qua bên trái, nếu xoay người qua bên phải, sẽ giống như lăn vào một cái hố. Cho nên anh cần gối để chặn eo. Anh dùng tiếng Pháp đọc “Hồi ức cuốn theo dòng nước” cho tôi, đọc chưa xong một trang, tôi liền ngủ. Nửa đêm anh rời giường uống sữa, tôi cũng tỉnh lại theo. Sau đó chúng tôi làm tình trong bóng tối, vô cùng kịch liệt, vô cùng chăm chú, vì vậy xé rách vài chiếc gối, tới hừng đông chúng tôi mới phát hiện trên người toàn lông ngỗng.

Lịch Xuyên lái xe đưa tôi tới trường, chúng tôi ở cổng trường hôn tạm biệt. Ân ái kịch liệt làm cho tôi đau xương sống và eo, nhưng Lịch Xuyên lại nói, vẻ mặt tôi hồng hào, tinh lực dư thừa, ý chí chiến đấu sục sôi.

“Chúc em may mắn!”

“Chúc anh trúng thầu!”

Kĩ năng nói và nghe là thế mạnh của tôi, làm bài khá tốt. Nhưng so với Phùng Tĩnh Nhi có huấn luyện kĩ càng, học thức uyên bác thì rất khó nói. Sau khi kiểm tra giữa kỳ, trong phòng ngủ có một loại không khí cạnh tranh, mỗi người yên lặng cố gắng vì học bổng, không thông báo điểm số cho nhau.

Tôi vốn rất để ý tới điểm số, bây giờ, điểm số không quan trọng nữa, tôi chỉ mỗi thời mỗi khắc nhớ nhung một người, Lịch Xuyên.

Buổi trưa lúc đi thi về, tôi tính đi lấy nước thì phát hiện bình thủy đã đầy từ hồi nào.

“Là anh Tu Nhạc lấy hộ cậu đó.” An An mang giày Nike chơi bóng nói.

“Anh ấy đâu? Tôi muốn cảm ơn anh ấy.”

“Vừa xuống lầu, cậu không gặp à?”

Tôi đuổi theo, nói cảm ơn với Tu Nhạc. Anh ta nói, không khách sáo.

“Em đọc sách anh mua cho em chưa?”

“Còn…chưa đọc. Dạo gần đây lo thi cử, quá khẩn trương. Em nghĩ em sẽ thích quyển tiểu thuyết này. Đúng rồi, tại sao tên sách là “Ánh trăng và đồng 6 xu” ?”

“Mỗi người đều muốn ánh trăng trên trời, chỉ không nhìn thấy đồng 6 xu ngay cạnh mình.”

Tôi sợ hãi, cảm thấy trong lời nói của Tu Nhạc có ẩn ý. Sau đó tôi an ủi chính mình, Lịch Xuyên chỉ có 3 phần 4 cơ thể của người thường, Lịch Xuyên đi đường cần gậy chống, Lịch Xuyên lúc khỏa thân, người trên hoàn mỹ, người dưới gợi cảm, nhưng chỗ giao nhau giữa người trên và người dưới, vô cùng thê thảm. Tóm lại, Lịch Xuyên tuyệt đối không phải ánh trăng. Còn Tu Nhạc thì sao, Tu Nhạc bộ dạng cũng khá, đường đường chính chính, rất giống thanh niên yêu nước hát Khúc quân hành Nghĩa Dũng. Ngoại ngữ của anh ta đã qua cấp 8, đứng trong danh sách chuyển thẳng lên nghiên cứu sinh, thành tích vượt trội, đạt được học bổng mà tôi và Phùng Tĩnh Nhi vô cùng hâm mộ, anh ta là đại biểu sinh viên, là sinh viên ruột của Hiệu trưởng. Tóm lại, Tu Nhạc tuyệt đối cũng không phải đồng 6 xu.

Kết luận, tôi cần Lịch Xuyên, tôi không cần Tu Nhạc.

Có niềm tin tưởng vững chắc, tôi liền quyết tâm, nói với Tu Nhạc : “Cảm ơn anh lấy nước hộ em. Về sau xin anh đừng lấy nước hộ em nữa.”

Anh ta thật kinh ngạc liếc nhìn tôi một cái, ngập ngừng : “Anh…dù sao mỗi ngày anh đều phải lấy nước cho mình, lấy thêm cho em hai bình…cũng không phiền gì.”

“Xin anh đừng lấy nước hộ em nữa.” lúc nói câu này, vẻ mặt của tôi là lạnh như băng, giọng điệu cứng ngắc. Tôi không thích anh ta, nên sẽ không cho anh ta hy vọng gì. Càng không thể lợi dụng sự nhiệt tình của anh ta để kiếm lợi. Đây không phải thái độ hành xử của Tạ Tiểu Thu tôi đây.

Quay lại phòng ngủ, điện thoại reo, là Lịch Xuyên.

“Làm bài thế nào?”

“Có vẻ rất tốt. Anh đang ở đâu?”

“Trên đường đi sân bay.”

“Lịch Xuyên, anh đi một mình à? Có ai chăm sóc anh không?” tôi đau lòng anh. Đi công tác xa nhà, phương tiện không được đầy đủ, người này nửa đêm còn thức dậy đòi uống sữa.

“Làm sao một mình được, 8 người, đối phó dư sức. Ngày mai ngày mốt anh làm hai cái presentation. Em thì sao, ngày mai em làm gì?”

“Mai kiểm tra kĩ năng đọc, ngày mốt kiểm tra đọc lướt. Sau đó mua vé xe, về nhà ăn tết.”

“Nói vậy có nghĩa là, đợi tới khi anh trở lại thì sẽ không gặp được em?” ở đầu bên kia, rõ ràng anh đang nóng nảy.

“Đúng vậy. Gần nửa năm rồi em không gặp bố và em trai, rất nhớ.”

“Em chỉ nhớ hai người đó thôi à, anh thì sao?” anh nói “Anh đến Côn Minh tìm em đi.” tri thức của Lịch Xuyên đối với Vân Nam chỉ giới hạn ở Côn Minh.

“Anh hai ơi, nhà em không ở Côn Minh, ở một trị trấn ngay dưới chân núi.” Tôi nói “Anh lo mà lái xe đi, ăn tết xong em về trường tìm anh.”

“Ăn tết xong? Vậy không phải là nửa tháng nữa sao?” anh chán nản nói.

“Vương Lịch Xuyên.” Tôi gọi đầy đủ tên họ anh, hung tợn nói “Bây giờ anh biết được nửa tháng dài cỡ nào đi.”

Tôi gác máy, thấy Tiêu Nhị ló đầu ra từ màn : “Ui cha, cứ nghĩ cậu thất tình, thì ra không phải, mà là đang trong giai đoạn yêu cuồng nhiệt.”

“Câm miệng.” tôi leo lên, nhéo Tiêu Nhị.

“Oa, Vương ca ca rất hào phóng, mua áo khoác mắc như vậy cho cậu.” Tiêu Nhị có trực giác riêng với trang phục, vẫn ồn ào đòi đổi nghề làm thiết kế thời trang.

Chiếc áo khoác bằng nhung đen tuyền kia là một trong những đạo cụ đi triển lãm tranh hôm qua. Những thứ khác, tôi ngại không dám mặc về, để lại chỗ Lịch Xuyên. Chỉ mang về cái này, vì nó vừa đẹp vừa ấm, giống như may đo theo yêu cầu vậy, liền vui vẻ rạo rực mặc về trường.

“Là hiệu tốt lắm à?” tôi không biết, lật lật cổ áo khoác.

“Đây là hàng hiệu của Ý. Ít nhất cũng mấy ngàn tệ một cái.” Tiêu Nhị lão luyện nói.

“Không có đâu.” Tôi lắc đầu. Những thứ tôi mặc trên người không có thứ nào quá 50 tệ.

“Loại cửa hàng này bình thường sẽ không bỏ giá ở ngoài, mà bỏ ở trong túi.” Tiêu Nhị nói.

Nhớ rõ lúc ấy thử đồ, thử xong liền mua, tôi không hỏi giá bao nhiêu, Lịch Xuyên cũng không hỏi.

Tôi móc móc túi trong, phát hiện có một tấm thẻ nhỏ, lấy ra nhìn, hoảng sợ.

Tám nghìn tám trăm tệ.

Tiêu Nhị gật gật đầu : “Mình cũng đánh giá cỡ nhiêu đó. Cậu thật sự là gặp phải đại gia.” Tiêu Nhị sờ sờ mặt tôi, ánh mắt nhanh nhẹn như mắt mèo : “Này, nhờ cậu một việc, lần tới gặp được bạn bè của anh ta, giới thiệu một người cho mình. Hoặc là khi nào bọn họ mở tiệc, cậu dẫn mình đi.”

“Giới thiệu Lịch Xuyên cho cậu cho nhanh cho rồi.” tôi cười nham hiểm.

“Thật vậy à?”

“Mơ tưởng.”

Mỏi lưng quá T___T, hôm nay ta sửa xong bộ Ông xã rồi, hé hé :D, nhưng sửa xong ta mới phát hiện, ta chưa chú thích, aaaaaaaaaa, còn phải xóa mấy câu chú thích ngay bện cạnh nữa, tức là phải đọc lại 1 lần nữa, huhuhu :(. Ai đi đâu thấy có hình nào hợp làm bìa ebook chỉ mình nhé :).

22 thoughts on “Chuyện cũ của Lịch Xuyên – Chương 13

  1. dồi ôi trả thù kìa, đợi nửa tháng cho trết anh đi =))
    mà Mi nhớ, h mình vẫn chưa hình dung ra anh này bị thương kiểu gì, tàn tật ra sao 😕 mỗi lần miêu tả của Thu Thu là một lần khác :-s

    • chị k dám hỏi về ebook là vì sợ cô giận, cơ mà thật sự là lâu quá r nhéeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee =))

      chả khác à, chị nói cô nghe, thấy bảo là bị cưa mất 1 chân đúng hem, thế có gì đâu mà fải kêu là “chỗ giao nhau giữa người trên và người dưới, vô cùng thê thảm” 😕
      đọc cái đoạn nàng này ngồi suy nghĩ về ánh trăng và đồng 6 xu đúng kiểu tinh thần AQ tự an ủi =))

      mấy hôm nay chị cũng đau vai tóa, chỉ có ngồi gõ thôi mà đau tưởng trết =((

      • =.=’ thì anh ấy bị cưa ngay bẹn luôn còn gì, chị biết bẹn ở chỗ nào k @@
        Ebook lâu là do em đang bị lão hóa đi, càng ngày càng chậm chạp =.=’, với lại do phải đọc lại nên em hơi oải. Bi giờ thì xong rồi hé hé, đợi bìa nữa thôi =))

        • thực ra chị biết đấy, k fải spoil đâu =)) cũng là do đóan thôi, tại thấy cô bảo là anh ý cancer mà =))
          dồi ôi, chỉ mog sau này đừng bị cưa thêm cái gì nữa là đc r =))
          mình thấy anh đối xử vs Tiểu THu rất là giống kiểu đối xử vs trẻ con, nhất là những đoạn véo tai, những đoạn còn lại miễn bình luận =))

  2. này sao cái chỗ giữa giữa lúc đầu chị đọc lại là 3 ngày mà h nó là 3 tuần =))
    3 tuần vs nửa tháng ăn tết của Thu Thu thì hơn đứt r còn kêu ca gì =))

  3. Mình cũng thích đàn ông biết nấu ăn ngon, dáng vẻ đàn ông ở trong bếp thật là tuyệt vời nha.
    Tính cách của TTT rất hay, mình thích
    Cám ơn nhiều

  4. Aaa…ko biet day la lan thu may minh doc truyen nay nua. Co le khoang 4 hay 5 roi nhung van rat thich. Minh cung mua bo truyen nay roi, hehe phai co sach de luu lai. Minh cam on Mi da edit truyen nhe.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s