Chuyện cũ của Lịch Xuyên – Phiên ngoại 2

Phiên ngoại 2 : Hiệu sách

Tôi đã hoàn thành quyển “Chuyện cũ của Lịch Xuyên” trong thời gian rảnh rỗi, một ngày sau khi xuất bản, tôi được một hiệu sách mời tới kí tên tặng sách.

Mặc dù Lịch Xuyên đã đọc vài chương đầu của quyển sách này, nhưng anh thẳng thắn thừa nhận : thứ nhất, số lượng chữ Hán anh biết rất hữu hạn, lại lười ta từ điển, cho nên cơ bản là đọc không hiểu. Thứ 2, phần mà anh xem làm cho mặt anh đỏ rực, anh từ chối đọc tiếp…

“Vậy anh có để ý tên truyện là “Chuyện cũ của Lịch Xuyên” không? Giống như anh đã…ừm…chết rồi vậy?”

“Không để ý.”

“Nếu không em lấy tên khác cho nam chính đi, không gọi Lịch Xuyên nữa.”

“Đừng lo.”

Không đúng nha, Lịch Xuyên là người rất chú trọng quyền riêng tư nha. Tôi buồn bực.

“Tại sao lại không lo?”

“Nếu em hỏi bố anh, ông sẽ nói cho em chữ “Lịch” không viết như vậy. Tên thật trên hộ chiếu của anh là tên ghép vần, hai chữ “Lịch Xuyên” này vốn do em tự đặt.”

“Cái gì? Cái gì?” tôi nhảy dựng lên! Thì ra là kết hôn 1 năm rồi, ngay cả tên tiếng Trung của chồng mình cũng viết sai!

“Đúng vậy,” Lịch Xuyên cười nói “Lần đầu tiên em viết hai chữ này là lần đầu tiên em ở Long Trạch. Em để lại cho anh một tờ giấy, nói “Lịch Xuyên, tôi về trường. Không cần đưa tôi về”, trên tờ giấy đó viết như thế này, Lịch có chấm thủy. Nói thật, lúc ấy anh còn không biết chữ này, lại là giản thể, anh còn chạy đi tra từ điển kìa.

“Vậy rốt cuộc thì anh là chữ Lịch nào?”

“Ha ha, không nói cho em. Đây là nhược điểm cả đời của em.”

Lúc tôi tới hiệu sách, Lịch Xuyên cũng đi. Vì tôi nói cho anh, tôi sợ gặp độc giả. Lịch Xuyên nói để anh đi theo tôi, anh sẽ lén lút ngồi đằng xa, cổ vũ tôi.

Hôm đó tôi ăn mặc rất lịch sự, ngồi nghiêm trang kí tên. Người trong hiệu sách rất nhiều, nhưng mới kí có 10 phút đã xong. Ngẩng đầu nhìn, phía trước có một hàng khác, mỗi người trong hàng đều đang cầm một quyển “Chuyện cũ của Lịch Xuyên” trong tay. Kỳ quái, tôi là tác giả, tại sao người ta lại không tìm tôi xin chữ ký?

Tôi hỏi một cô gái trông giống học sinh trung học trong hàng : “Xin hỏi…bạn đang đợi tác giả ký tên à?”

Cô gái đó nhìn tôi một cái, gật gật đầu, lại lắc đầu.

Tôi vội vàng cười với cô gái : “Cái kia…tôi chính là tác giả, thật đó, không thật không lấy tiền.”

Cô gái thật khách khí bắt tay với tôi, mở sách ra, xin chữ ký. Sau đó không thèm để ý tới tôi nữa, tiếp tục xếp hàng.

Xấu hổ gần chết. Tôi kiễng chân nhìn ra đằng trước, mọi người xếp tới tận cửa, nhìn không thấy cuối.

“Xin hỏi, mọi người đang làm gì vậy?” tôi lễ phép hỏi.

“Chúng tôi đang đợi Lịch Xuyên ca ca kí tên.”

Ô hô! Lẫn lộn đầu đuôi, tôi trợn tròn mắt.

Tôi đi dọc theo tới cuối hàng, quả nhiên thấy bạn Lịch Xuyên thân yêu đang ngồi kí tên cho một nữ sinh, vừa ký vừa nói : “Hy vọng bạn không để ý việc tôi ký tiếng anh, tên tiếng Trung tôi viết không tốt lắm, sợ bạn cười.”

Cô nữ sinh đỏ mặt, ngây ngô cười, lại còn rưng rưng nước mắt : “Không, không, Lịch Xuyên ca ca, thấy anh vẫn sống khỏe mạnh, em rất vui cho anh!”

“Ừ…sếp bự của các bạn có phải hành hạ tôi sắp chết trong sách luôn không?”

Một đám người vây quanh anh, liều mạng gật đầu : “Đúng vậy, đúng vậy, là thế đó, bọn em khóc gần hết nước mắt luôn!”

“Xin hỏi, Lịch Xuyên ca ca, có thật là anh chỉ có một chân không?” một nữ sinh khác sợ sệt nói.

“Đúng vậy,” vẻ mặt Lịch Xuyên rất vui vẻ “Bạn có muốn chứng thực một chút không?” đang nói tới đó, thấy tôi, cúi đầu xuống: “Oops!”

Sau đó anh ngẩng đầu nói với mọi người : “Sếp bự tác giả đang ở đây, xin mọi người cho tôi chút mặt mũi, xin chữ ký của cô ấy nhiều hơn, được không?”

“Được nha được nha!”

Mọi người rốt cuộc vây quanh tôi lại.

Ra hiệu sách, tại một góc đường yên tĩnh, Lịch Xuyên bỗng nhiên kêu tôi lại.

Anh lấy một chiếc hộp gỗ kiểu cổ điển ra từ túi xách, mở hộp ra, lấy ra một tập giấy còn dày gấp hai lần sách của tôi.

Tập giấy kia nhìn có vẻ tinh xảo hơn sách của tôi, đóng thành dạng quyển sách, to khoảng bằng một tập tranh.

Anh hôn tôi một cái, đưa quyển vở cho tôi : “Hôm nay là sinh nhật của chúng ta, đây là quà sinh nhật của em.”

Trên bìa quyển sách đó viết :

“Letters to Xiaoqiu” (Thư gửi Tiểu Thu)

Mở trang đầu tiên ra, tôi thấy một lá thư tiếng Trung :

“Hi Lịch Xuyên,

Có kết quả kỳ thi giữa kỳ rồi. Em làm bài khá tốt, ngay cả môn phương pháp đọc kém nhất cũng được 86 điểm. Anh thích không? Buổi trưa em và An An ra cổng Bắc ăn mì bò. Em bỏ rất nhiều rau thơm. Mì rất thơm. Buổi tối em tự học, mang theo một ly trà đặc. Ở đó em đọc xong quyển “Thiên Long Bát Bộ” cuối cùng. Đúng vậy, em không chăm chỉ lắm, muốn nghỉ ngơi một chút. Tiểu Thu.”

Dưới đó là hồi âm của anh, tôi dịch ra thế này :

“Hi Tiểu Thu, làm bài kiểm tra tốt như vậy, anh rất tự hào vì em. Mì thịt bò ở cổng Bắc, là chỗ chúng mình đã ăn kia à? Anh còn nhớ em nói chỗ đó canh thịt bò màu trắng, nước dùng tinh tế, mùi vị đậm đà. Thật xin lỗi, Tiểu Thu. Ngày chia tay anh không thể nói gì, chỉ có thể vội vàng bỏ đi. Lúc đó anh cảm thấy mình đúng là một người nhu nhược. Anh mang theo một chiếc gối em hay dùng, trên đó còn vương lại hơi thở của em, hương vị thật đặc biệt. Bây giờ anh ở trong bệnh viện, vẫn gối lên nó ngủ, dường như em vẫn còn ở cạnh anh. Ca mổ của anh được định vào 10 giờ sáng mai. Mọi người nhà anh đều đi nhà thờ cầu nguyện cho anh. May mà em không có ở đây, cũng không hề biết gì, anh không muốn thấy em đau lòng khổ sở. Cho dù như thế nào đi nữa, em đều chúc anh may mắn, đúng không? Yêu em, Lịch Xuyên.”

Tôi xem từ đầu tới cuối, kể từ giữa sách, email của tôi đã hết, nhưng anh vẫn viết tiếp, những đoạn độc thoại thật dài, tiếng Anh tiếng Trung xen lẫn nhau.

Tôi im lặng nhìn anh, vô cùng cảm động.

Anh vuốt ve mặt tôi, dịu dàng nói : “Thật ra mỗi một lá thư của em anh đều trả lời. Không có sức gõ chữ, anh lén ghi lại bằng máy ghi âm. Sau đó em không gửi thư cho anh nữa nhưng anh vẫn thường xuyên viết. Anh không nói cho René, điều này đã thành thói quen của anh rồi.” anh đặt tay tôi lên tim anh, tiếp tục nói “Anh vốn tính ủy thác những lá thư này cho René trong di chúc. Nếu có một ngày, em xảy ra chuyện gì, hoặc không còn sống được bao lâu nữa, René sẽ gửi những lá thư này cho em, để cho em biết trên thế giới này, từng có một người yêu em vô cùng sâu đậm.”

Tôi ôm quyển sách dày cộm vào trong ngực. Bỡn cợt nở nụ cười : “Chẳng lẽ anh chừa từng nghĩ tới, nếu em xảy ra chuyện gì, thì hơn phân nửa là vì anh, nếu em thật sự sắp chết, cũng hơn phân nửa là bị anh tức chết à?”

Lịch Xuyên nhìn vào mắt tôi, ánh mắt thâm trầm, chăm chú, giống như đang tìm bóng dáng của chính mình trong mắt tôi vậy : “Tiểu Thu, sau khi phẫu thuật, anh không dám nhìn chính mình, cũng không chụp ảnh, trong nhà cũng không có chiếc gương to nào. Anh vẫn nghĩ, những thứ đẹp đẽ sẽ luôn bỏ anh đi, chờ đợi anh, chỉ có cái chết và sự mục rữa. Không phải sao? Nếu trong tay em cầm được chiếc búa rồi, thì mọi thứ chỉ là một chiếc đinh mà thôi. Nhưng mà,” trong mắt anh ánh lên ánh mắt trời, cũng có những giọt mưa “Ở em anh lại thấy cái đẹp mà anh đã mất đi từ lâu, trong mắt em, anh đẹp đẽ như vậy.”

(Câu cái búa, chiếc đinh nôm na giống như là xài hàng loại A quen rồi, bây giờ hết loại A, xài loại B không được vậy, mình cũng hiểu lơ mơ à :().

Hôm nay mình tính làm thêm 1 chương nữa cơ, nhưng cái tay nó hành mình quá, làm mình lười, chả muốn làm gì, bà con thông cảm nhé, nếu ngày mai tay mình xẹp thì mình sẽ bù =.=’.

47 thoughts on “Chuyện cũ của Lịch Xuyên – Phiên ngoại 2

  1. Hic, cảm động kinh khủng! Mi ơi, c có một thỉnh cầu nhỏ, khi truyện này hoàn rồi, em làm một file pdf bên cạnh file prc nha. Chị rất muốn có một bản hardcopy của truyện này. Yêu anh LX đến chết mất thôi……….

    • Em chả biết làm pdf chị à =.=’, mà em lại khoái làm hyperlink nữa, nên không biết xử lý làm sao, tới lúc đó nếu chị muốn thì em sẽ gửi file word để up lên wattpad cho chị :D.

      • Em Mi ui, em đang xài MS office version nào? Từ version 2007 trở đi, trong MS Word >> Save As >>> chỗ Save as type (ở dưới File name) em có thể chọn “Save as PDF” đó. Ko thì gửi file word cho chị, chị save thành PDF cho. 😀

        • Em đã từng xài word 2007, rất thích, rất sướng, nhưng tới khi em sưu tập bài tập toán cho ông thầy và không kiếm được chỗ in thì em đã gỡ xuống rồi, bùn chít đi được í :cry:, để em gửi bản word cho, nhưng chị phải đợi em làm xong thôi, vì bản word trong máy em là một bản nháp 😆

        • word 2007 vẫn có thể lưu ở định dạng 2003 mà, vào save as, sau đó chọn định dạng 2003 thì đi máy nào cũng mở được. Xài 2007 so với 2003 như kiểu thiên đường với địa ngục ý;))

        • Uh, đúng là được, nhưng mấy cái math type sẽ bị convert về dạng hình, vô cùng mờ, lúc in ra so với mấy dòng chữ bên cạnh thì nó mờ hẳn, lúc tìm ra cách lưu 2003 này mình cũng mừng lắm, nhưng tới khi in ra thì muốn khóc luôn, bị vướng 2 lần là xóa 2007 luôn mặc dù rất đau lòng 😥

        • Em ơi. Em tốt nghiệp cấp 3 rồi, luyến tiếc chi cái equation đó. Cài luôn 2010 đê!!! >:]

        • Em cũng tính cài lại lâu rồi, nhưng em ngu IT quá, chả biết cài sao mà nó cứ đòi gõ code miết, nên em lại cài lại 2003 rồi =.=’

        • Sao thế được nhở, hồi mềnh làm khóa luận xài math type liên tục, để định dạng chuẩn vô cùng mà. Hối đấy nhiều công thức đến nỗi bài có 60 trang mà lên tới 8MB lận. Hình như có thể chỉnh được chế độ trong đó mà. Bây giờ xài 2003 thấy bản thân mềnh lạc hậu quá, Haxxxxxxxx

      • Ah, nhớ rồi, là cài mặc định lưu ở word 2003, thì sau này dù mở ở máy nào cũng sẽ không bị mất định dạng math type. cái này là đã thử và kiểm nghiệm nhé. vào office button–> word option–>save rồi chọn lưu file ở dạng 2003. Nói thế chứ nhiều khi ko có cái math type này cũng bực mình. Nhất là làm luận văn có công thức tính nữa thì càng tệ.
        hì hì, lắm mồm, chia sẻ tý kinh nghiệm đã vật vã thử qua:))

        • Uh, chứ cái 2007 bụp qua 2003 thì nó toàn là pic với pic thôi, lần đầu tiên mình dính là làm công thức sinh, hì hục trình bày gõ ghiếc, rốt cuộc mang ra tiệm thì không in được :|, lúc đó là 8h tối, chưa làm bài tập, mai nộp :|, lúc đó mình hận cái đó chết đi được. Sau đó kiếm được cái lưu sang 2003, hí hửng lắm, a lê hấp làm thêm một bài mấy trăm cái math type nữa, mang ra tiệm, mờ câm T___T, thiệt là hựn mà.

  2. Cảm ơn bạn nhiều lắm, mình chinh chiến 10 năm truyện trường rồi mà rất ít khi bị xúc động bởi nv nào nhưng anh này thì điên loạn quá rồi. Có tình yêu của một người chồng như vậy Tiểu Thu chắc phải tu ngàn kiếp

  3. “Ở em anh lại thấy cái đẹp mà anh đã mất đi từ lâu, trong mắt em, anh đẹp đẽ như vậy.”
    Hai anh chị này khiến người ta ghen tị quá đi.
    LX ơi, giá mà đời thực có người như anh…

  4. Vô cùng cảm động… một mối xúc động không tên len lỏi trong tâm tư…. tình yêu thật không bờ bến, không biên giới, vượt không gian, vượt thời gian… thật đáng nể.

    Thanks bạn rất nhiều, chúc tay bạn hôm nay khỏi hẳn.

  5. cái câu búa đinh đó theo chị hiểu là nếu đã nắm được phần cốt cán thì những thứ khác đều phải tuân theo nó thôi. Ý là số phận LX đã định là bệnh tật thì cuộc sống của LX cũng chỉ chờ mục rữa theo.

  6. Sao lại viết là “Lịch trong nhỏ giọt” ?
    Mà là chữ “Lịch có chấm thủy”. Chữ Trung Quốc có mấy bộ thủ như thế này: hai chấm băng, ba chấm thuỷ, bốn chấm hoả.

    • chạy ngc chạy xuôi mập làm sao đc =)) à mà có cái đoạn bụng dạo này bị to ra =.= hu hu T________T

      tầm tuổi này r còn chích cái gì nữa á T_________T
      thế bao h cô gái đi học thế, có cố hết đc truyện trc đó hêm :))

      • còn có chuyện tiêm chích như thế cơ à, xao mình sống gần 20 năm rồi mà chưa thấy nhắc lại nhắc liếc gì nhỉ =))
        nói ms nhớ mình thấy mình bệnh tật đầy người =))
        đổi ava thành con heo nha, đừng nói c là con heo nhé con heo kia =))

  7. em nghe bạn em giới thiệu truyện này hay lắm ghé vào nhà ss đọc mà nứơc mắt nứơc mũi đầm đìa thương anh LX qúa. Thanks ss nhìu nhìu. Truyện hay lắm ạ

  8. cảm động quá!!!!!!!!!bạn ơi bạn còn biết truyện nào hay ntn không?giới thiệu cho tớ với.thanks!

  9. ah bạn ơi có cái hình nào của cặp đôi này không? bạn post lên cho mọi người mãn nhãn với!!!!!!!!!! mình tưởng tượng mãi cũng không ra

  10. thanks pan nhe! truyện hay lem. du gi nam chinh cung ko chet nen ket thuc kha hay, gia nhu co duoc vai dua con nua thi hay wa ^^

  11. àh, cái vụ cây búa chiếc đinh theo mình nghĩ nôm na như “chuyện phải vậy”,
    giống như bạn cầm đồ cột tóc, chắc chắn bạn sẽ tự khắc quấn tóc lên rồi cột lại,
    đơn giản hơn, khi bạn cầm lược, chắc chắn bạn phải đặt nó lên đầu, chải một lượt từ đỉnh tới đuôi tóc, ý là vậy áh ;D

    trong trường hợp này,
    Lịch Xuyên kaka nhà chúng ta phải phẫu thuật, do sức khỏe yếu, là hết sức bi quan nên cứ nghĩ đã phẫu thuật lớn thì cầm chắc là sẽ chết, nên tuyệt nhiên thà bỏ rơi Tiểu Thu chứ không muốn cô ấy biết mình sẽ chết.

    pê-ết : lâu không dùng wp nên cả nick cả pass đều không nhớ ;p
    chỉ có thể dùng tư cách guest mà để lại “di chúc” haha

    thanks bạn đã edit, thân ái ^__^

    -mashi-

  12. mình hiểu câu búa & đinh như thế này: từ năm 17 tuổi thập tử nhất sinh trở đi, LX sống với sức khoẻ cứ thế mà theo đà tuột dốc, trên đầu như có một cái án tử hình treo lơ lửng, không biết khi nào sẽ rớt xuống, nhưng tin chắc chắn là sẽ sớm rớt xuống. Một khi anh tin chắc là những gì tốt đẹp nhất sẽ luôn bỏ anh ra đi, thì niềm tin đó là cái búa, còn những sự tốt đẹp xảy ra với anh sẽ bị niềm tin đầy bi quan kia đập phá như chúng chỉ là đinh, cho dù chúng là thuỷ tinh pha lê gì gì đi nữa, với cái búa trong tay, LX cảm thấy mình không thoát được số mệnh phải đập xuống, bởi vì cái búa không dùng để nâng niu hoặc ôm ấp được.

    Có một bộ phim tâm lý do Kim Thành Võ (takeshi kaneshiro) đóng hồi early 2000’s, tên tiếng Anh là “too tired to die” có chủ đề búa/đinh và án tử hình treo rất giống tâm lý của LX, không biết đã có bạn nào xem qua chưa ? 1 chàng trai rất trẻ, đầy hứa hẹn, trời xui đất khiến làm sao mà gặp phải tử thần, được nghe tiết lộ của thiên cơ, nói là anh ta chỉ còn 12 giờ để sống. Đang bừng bừng thanh xuân, nghe xong cái án đó, chàng trai trải qua stages of grief, hoang mang không biết mình phải làm gì để cho tiếp tục sống hết 12 giờ đó.

    • Cảm ơn bạn nhiều nha. Comment tâm huyết vậy mà giờ mình mới đọc được. Cảm ơn bạn nhiều vì đã ủng hộ mình và ủng hộ truyện.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s