Chuyện cũ của Lịch Xuyên – Chương 45

Chương 45

Ông nội Lịch Xuyên! Tim tôi nhất thời ngừng đập 5 giây.

“Cháu là Annie, là đồng nghiệp của Lịch Xuyên ờ Trung Quốc.”

“À!” lão tiên sinh rất vui vẻ, đổi sang nói tiếng Trung : “Cháu tới từ Trung Quốc!”

“Dạ, đây là lần đầu tiên cháu tới Thụy Sĩ.” Tôi cung kính trả lời.

“Tới hồi nào?”

“Vừa mới tới ạ.”

“Ừ,” lão tiên nói “Lịch Xuyên không hiểu phép tắc gì cả, sao có khách tới nhà mà nó lại đi ngủ? Như vậy đi, để ông chiêu đãi cháu thay nó. Annie, cháu muốn uống gì? Ở đây Lịch Xuyên có trà ngon và cà phê.”

Có lẽ là vì có Elena không hiểu tiếng Trung ngồi cạnh, lão tiên sinh lại sửa sang nói tiếng Anh.

“Vương tiên sinh không cần vội, cháu uống rồi ạ.”

“Elena, nếu không, thừa dịp nó ngủ, bây giờ cô lên truyền dịch cho nó đi?” lão tiên sinh nói với cô gái kia “Nó có khách, có thể để truyền nhanh chút không? Để cho nó có chút thời gian tiếp khách?”

Thì ra là y tá của Lịch Xuyên. Quả nhiên, Elena cởi áo khoác ra, bên trong lộ ra đồng phục y tá đúng tiêu chuẩn.

“Không được, Vương tiên sinh.” Cô y tá trả lời bằng tiếng Anh không trôi chảy lắm “Công năng của tim phổi Alex không tốt lắm, chẳng những không thể tăng tốc độ truyền, còn phải giảm bớt nữa. Tối nay anh ấy chỉ có thể nằm trên giường.”

Lão tiên sinh nhíu mày : “Đại khái cần bao lâu?”

“Tổng cộng hai bình, cần khoảng mười mấy tiếng.”

“Được rồi. Phiền cô nhẹ chút, đừng để nó tỉnh. Nó mà tỉnh thì sẽ tìm tôi tính sổ.” lão tiên sinh quay sang nhìn tôi, xin lỗi cười cười.

Y tá mang theo hòm thuốc rón ra rón rén đi lên lầu.

Lão tiên sinh quay đầu lại nói tiếng Trung với tôi : “Tiểu cô nương, cháu làm công ty nào ở Trung Quốc?”

“Cháu ở Tổng bộ Bắc Kinh.”

“Vậy cháu làm bộ phận nào? Nội thất? Lâm viên? Ngoại thất?”

“Vương lão tiên sinh, cháu là phiên dịch viên của Lịch Xuyên.”

“A, phiên dịch viên của Lịch Xuyên, vậy cháu họ Chu, đúng không?”

“Ý ông là Chu Bích Tuyên tiểu thư đúng không? Cô ấy qua Mỹ lấy chồng rồi. Cháu là phiên dịch viên mới của Lịch Xuyên.”

“Ai,” ông cụ thở dài một hơi “Thằng bé này thật là, rõ ràng đã nói với nó lúc bị bệnh không thể làm việc, sao lại gọi phiên dịch viên tới đây?”

“Ông đừng hiểu lầm, cháu chỉ tới đây du lịch ngắm cảnh thôi, mai cháu sẽ đi.” tôi vội vàng giải thích. Có chút hối hận vì ăn mặc rất tùy tiện : áo thun, quần đùi jean, chân trần, thật rảnh rỗi ở ngay trong nhà “thủ trưởng”, ái muội biết bao nhiêu.

“Lịch Xuyên đi sân bay đón cháu à?” ông cụ hỏi.

Đúng là có nghi ngờ trong lòng. Thoại trung hữu thoại, chứa đầy ẩn ý.

Đang suy nghĩ nên trả lời như thế nào, thì Elena bỗng nhiên chán nản xuống lầu.

Lão tiên sinh vội vàng hỏi : “Sao rồi? Xảy ra chuyện gì?”

“Tôi vừa treo bình, sát trùng xong, đang tính ghim kim vào, Lịch Xuyên tiên sinh…tỉnh.” Cô ta run run nói “Anh ấy rất tức giận, không cho tôi ghim kim. Nói anh ấy đã ký đơn đồng ý. Còn nói nếu tôi lại tự tiện làm như vậy, anh ấy sẽ tìm luật sự kiện bệnh viện.”

Lão tiên sinh đứng bật dậy, lấy cây gậy trong tay gõ gõ sàn, quát lên trên lầu.

“Vương Lịch Xuyên, mày xuống đây cho ông!”

Không thể tưởng tượng được người tao nhã như lão tiên sinh khi nổi giận, cũng cao giọng  như vậy.

Một phút sau, Lịch Xuyên xuất hiện ở đầu cầu thang.

“Ông nội.” anh chống nạng, chậm rãi xuống lầu, đi tới trước mặt lão tiên sinh : “Hôm nay con có khách, chỉ có một ngày thôi mà ông cũng không cho à?”

“Hôm nay mày phải truyền dịch,” lão tiên sinh không hề nhượng bộ “Người ta muốn đi đâu chơi, để ông sắp xếp, sẽ làm người ta vừa lòng.”

“Tối nay tụi con sẽ đi ra ngoài, cô ấy còn chưa ăn tối.”

“Em, em không đói.” Tôi vội vàng nói.

Lịch Xuyên hung hăng liếc xéo tôi một cái.

“Muốn ăn gì? Cơm Tây? Cơm Trung? Để ông gọi đầu bếp tới nhà mày làm.”

“Ông nội, con nói với bố là mai con sẽ về bệnh viện rồi, việc gì phải ép con?”

“Không phải ông làm khó xử, Dr. Herman gọi điện thoại cho ông, hôm nay mày phải truyền dịch.”

“No.” Lịch Xuyên kéo tay tôi, lập tức đi tới cửa lấy chìa khóa xe.

“Lịch Xuyên! Mày đứng lại đó cho ông!”

“Ông nội,” Lịch Xuyên xoay người lại, chậm rãi nói “Hôm nay con không đi không được, ông đừng ngăn con.”

Không khí ngưng trệ tới mức có thể nghe được tiếng kim rơi.

Lão tiên sinh vẫn đứng không nhúc nhích nhìn Lịch Xuyên, vẻ mặt giận dữ : “Hôm nay chỗ nào mày cũng không được đi, ngoan ngoãn ở nhà cho ông!”

Lịch Xuyên há miệng thở dốc, nửa ngày cũng không nói chữ nào. Trầm mặc một lát, bỗng nhiên nhỏ giọng nói với tôi : “Tiểu Thu, đi lên lầu chờ anh. Anh muốn nói với ông nội mấy  câu.”

Tôi lo lắng nhìn anh một cái, nhẹ nhàng đi lên lầu, vào phòng ngủ của Lịch Xuyên ngồi xuống.

Qua 10 phút, Lịch Xuyên lên lầu gọi tôi : “Tiểu Thu, thay váy hoa đi, chúng mình đi ăn tiệc lớn.”

“Ông nội anh đâu?” tôi kinh hoảng hỏi “Ông nội anh có tức giận không?”

“Ông đi rồi.”

“Y…y tá đâu?”

“Cũng đi rồi.”

“Anh nói gì với ông nội anh? Ông nội anh đồng ý cho anh đi à?”

“Em đừng quan tâm tới mấy cái này.” Lịch Xuyên nói “Anh có cách đối phó với ông.”

“Anh muốn đi thì tự đi đi, em không đi đâu hết.” tôi yên lặng ngồi trên giường.

“Đi thôi, Tiểu Thu.”

Lịch Xuyên kéo tôi vào phòng thay quần áo, thấy tôi không chịu động đậy, liền thay đồ hộ tôi. Dùng kéo cắt mạc, mặc chiếc váy hoa vừa mua buổi chiều vào cho tôi. Còn chọn giúp tôi một chiếc Bra không quai. Thấy tôi không hề phối hợp, anh đành phải ngồi xuống, thay giày cao gót hộ tôi. Cuối cùng, cầm một chiếc lược to chải đầu lại cho tôi, xịt keo, cột một chiếc đuôi ngựa cao cao. Tôi bị bộ dạng trịnh trọng của anh làm bật cười.

“Đẹp không?” tôi tạo dáng, hỏi anh.

“Người đẹp, mặc gì cũng đẹp.” anh mỉm cười.

Tôi nhìn anh, phát hiện anh vẫn mặc chiếc áo thun hồi chiều, liền hỏi : “Vậy còn anh?”

“Đi ra ngoài chờ, anh thay đồ xong là ra liền.”

Chỉ chốc lát sau, Lịch Xuyên đã thay đồ tươm tất đứng trước mặt tôi, áo sơ mi cotton, quần dài màu xám đậm, mang chân giả, ống quần ủi thẳng tắp, toàn thân tản ra một mùi tự nhiên. Thật tùy ý, thật quý tộc.

Tôi thở dài trong lòng, Lịch Xuyên nằm trên giường mấy tháng trời, chắc buồn chết rồi. Vì vậy nhẹ nhàng vuốt ve eo anh, hỏi : “Đi như vậy có mệt không? Nếu như rất muốn đi, thì đi sớm về sớm một chút vậy.” chỉ có những lúc sức khỏe tốt nhất Lịch Xuyên mới có thể đi bằng chân giả. Bình thường ở nhà anh hay dùng nạng, lúc đặc biệt mất sức thì dùng xe lăn.

“Không mệt. Hồi chiều ngủ một giấc thật ngon, còn có ai đó phục vụ mát xa nữa.” anh vỗ vỗ mặt tôi “Cho nên, anh nghỉ ngơi rất tốt.”

“Anh có biết là điện thoại đầu giường có 43 tin nhắn không?”

“Anh tắt chuông rồi, ồn ào lắm.”

“Không chừng có chuyện quan trọng đó, anh có muốn nghe trước rồi hãy đi không?”

“Không nghe. Hiếm lắm mới có thời gian thoải mái như vậy. Hơn nữa, anh giao hết các bản vẽ được phân rồi.”

“Được rồi, chúng ta đi chơi thôi, nhưng mà anh phải về sớm truyền dịch đó.”

“Đừng làm hỏng bầu không khí chứ, tối nay không truyền dịch.”

Anh kéo tôi đứng dậy từ sô pha, chỉ ra ngoài cửa sổ : “Thấy không? Đêm nay là đêm trăng tròn. Đoàn tụ sum vầy, trăm việc cát tường. Em còn nhớ chuyện về vị hòa thượng mà em kể cho anh không?”

“Hòa thượng gì?”

“Văn Yển thiền sư.” Anh nhéo nhéo mũi tôi “Có một hôm, Văn Yển thiền sư hỏi đệ tử, nói “Ta không hỏi các con những ngày trước ngày 15 trăng tròn như thế nào, ta chỉ hỏi những ngày sau ngày 15 trăn tròn như thế nào thôi” các đệ tử đều không biết. Văn Yển thiền sư trả lời thay bọn họ : “Mỗi ngày đều là một ngày tươi đẹp.””

“Mỗi ngày đều là một ngày tươi đẹp…” tôi thì thào – câu chuyện tôi kể cho Lịch Xuyên vào sáu năm trước, bản thân tôi đã quên từ lâu.

“Cho nên, chúng ta phải nhân cơ hội chơi thật vui vẻ, không thể làm phí công thời gian được.”

Mỗi ngày đều là một ngày tươi đẹp. Tôi chậm rãi nhấm nuốt những lời này trong lòng. Nhìn Lịch Xuyên, im lặng không nói gì.

Xuân hoa thu nguyệt, hạ phong đông tuyết. Tôi đã vô tình bỏ lỡ biết bao nhiêu ngày tốt đẹp trong buồn rầu.

Bỗng nhiên trong lúc đó, tôi đã ngộ ra. Lấy son môi và phấn mắt ra từ túi xách, mỉm cười với anh : “Tốt lắm, em trang điểm một chút đã.”

Lịch Xuyên gật gật đầu, ngồi trước cửa sổ đợi tôi.

Những ngọn đèn lóe ra từ mặt hồ, giao hòa với những tinh tú trên bầu trời.

Ngọn đèn và những vì tinh tú, dường như đều tụ vào mắt anh.

Tôi âm thầm nghĩ, nếu tối nay Lịch Xuyên bất hạnh qua đời ở bên cạnh tôi, anh sẽ vui vẻ, tôi sẽ thỏa mãn,  có lẽ đó là một kết thúc đẹp.

Lịch Xuyên lái xe đưa tôi tới nhà hàng Kunststuben, tuyên bố đó là nơi ăn ngon nhất Zurich. Thật ra với tôi mà nói, món ăn ngon nhất trên thế giới chính là món cá kho cay tôi nấu, ngay cả người chưa bao giờ ăn cay như Lịch Xuyên cũng khen ngon. Có hai lần lại còn nhờ tôi nấu cho anh mang đi làm lunch. Chúng tôi bắt đầu ăn món khai vị ở Kunststuben, sau đó tới món canh, món chính, tráng miệng, trái cây, ăn từng món từng món, mãi cho tới khi uống hết cà phê. Đáng tiếc, từ đầu tới cuối, chỉ có mình tôi là ăn từng ngụm từng ngụm lớn. Lịch Xuyên chỉ ăn một chút salad và trái cây, không chừng là ăn no căng rồi, trong bữa còn đi toilet một lần. Sau khi đi xong thì anh không động nĩa nữa, chỉ ngồi đối diện nói chuyện với tôi.

Sau khi ăn xong chúng tôi đi bar. Tôi uống rượu, say khướt, Lịch Xuyên uống nước táo có ga. Ngồi trong bar nghe một hồi ca sĩ địa phương biểu diễn, Lịch Xuyên nhất định đòi đưa tôi tới phòng khiêu vũ bên cạnh để khiêu vũ. Anh nói tới bây giờ anh chưa từng thấy tôi khiêu vũ lần nào, vẫn muốn nhìn. Tôi nhảy một bản disco, dùng kinh nghiệm lăn lộn trên sàn nhảy nhiều năm của tôi, nhảy rất high, rất sung. Qua nửa giờ, âm nhạc bỗng nhiên chậm lại, tôi kéo Lịch Xuyên vào sàn nhảy nhảy slow. Chân Lịch Xuyên không linh hoạt lắm, lúc nhảy lại không thể dùng nạng. Chúng tôi liền không đi theo tiết tấu, ôm nhau, nhảy từng bước nhỏ, chậm rãi di chuyển theo âm nhạc.

Dưới ngọn đèn lấp lánh nho nhỏ, vẻ mặt Lịch Xuyên có một chút hồng hào hiếm thấy. Anh bước chậm, bước không kịp, luôn bị tôi dẫm lên. Tôi sợ anh mệt, cứ đòi về nhà. Lịch Xuyên kéo tôi, trì hoãn nhảy thêm vài bản nữa, mãi tới khi nhạc disco lại được bật lên mới chịu về. Lúc về vẫn còn có chút lưu luyến.

Về nhà thì đã là 3 giờ sáng. Chúng tôi tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ. Lịch Xuyên chơi chưa đã, còn đòi nhảy tiếp.

“Đừng nhảy, nếu không em hát cho anh một bài đi!” tôi kéo anh ngồi lên sô pha.

“Hát bài gì? Anh có một cây ghi ta, để anh đệm cho em.” Anh qua phòng bên cạnh lấy ra một cây ghi ta kiểu Tây Ban Nha.

“Hát bài hồi lâu em hay hát đó, Bài Ca Sức Mạnh.”

“Oh…no.” anh rên rỉ một tiếng “Đổi bài khác đi, anh xin em.”

“Không được, đây là sở trường của em, không hát không được!”

“Đợi chút, để anh nghĩ xem âm điệu nó như thế nào.”

“Em hát nha. Anh muốn đệm thì đệm, không muốn thì em hát chay cũng được.”

Tôi hắng hắng giọng, vào toilet lấy ra một ống kem đánh răng xem như phone, cất cao giọng hát :

“Lòng nhiệt tình của em như một ngọn lửa,

Đốt cháy toàn bộ sa mạc.

Mặt trời thấy em cũng bỏ trốn.

Nó cũng sợ ngọn lửa tình của em.

Sa mạc có em, vĩnh viễn cũng không cô đơn.

Nở đầy những đóa hoa mùa xuân!

Em đang hát vang lên, anh đang nhẹ nhàng đáp lại.

Say mê trong bể tình nho nhỏ của sa mạc!”

Từ đầu tới đuôi Lịch Xuyên đều cau mày, nhẫn nại chờ tôi hát xong. Sau đó, anh chết sống không chịu cho tôi hát bài thứ hai, nói nếu hát tiếp thì thính giác của anh cũng tàn tật luôn. Anh đàn cho tôi một đoạn “Hotel California” mà anh thích, tự xưng đó là đoạn sở trường của anh, đàn gần giống Eagles. Giọng hát của Lịch Xuyên thật êm tai, trong mềm có cứng, có thể rất cao, cũng có thể rất thấp. Tôi vô vùng ghen tị, càng muốn quấy rối, hễ anh hát đoạn nào, tôi sẽ xen vào rống ngay lúc cao trào : “This could be heaven or this could be hell!” hát xong, tôi bắt anh đàn lại bài đó, tới đoạn thứ hai, để cho tôi hát đoạn của Don Henley :

“Her mind is tiffany-twisted, she got the mercedes benzs

She got a lot of pretty, pretty boys, that she calls friends

How they dance in the courtyard, seweet summer sweat.

Some dance to remember, some dance to forget.”

Vì câu cuối cùng có chữ “dance”, nên vừa hát xong, Lịch Xuyên liền kéo tôi đứng dậy, muốn nhảy tiếp. Trong ấn tượng của tôi, Lịch Xuyên rất ít khi vui vẻ như vậy. Không lay chuyển được anh, tôi đành xuống dưới lầu tìm một chiếc CD, bật âm li, mở các bản nhạc nhảy.

Tôi nâng eo Lịch Xuyên, để anh dùng hai tay ôm tôi, chậm rãi di chuyển theo tiếng nhạc. Chiếc chân kia của anh nhẹ nhàng trượt theo bước nhảy của tôi.

“Như vậy nè, một sau, một trước. Một, hai, ba, dựa vào. Lặp lại–”

“Đơn giản vậy à?” anh nói “Em dạy cái nào khó hơn đi. không phải còn có xoay tròn nữa à?”

Tôi nổi điên : “Té ngã làm sao bây giờ?”

“Đứng dậy nhảy tiếp.”

“Không được, từ từ rồi sẽ tới, nắm vững cơ bản mới được.”

Tôi nghĩ khi Lịch Xuyên dựa vào người tôi sẽ rất nặng, nhưng thật ra, anh lại nhẹ tênh, nhẹ như một đám bông vậy.

“Lịch Xuyên anh nhẹ quá, ăn nhiều hơn chút đi.” tôi chua xót nói.

“Thật xin lỗi, biến em thành cái nạng, có mệt không?”

“Không mệt, ít khi thấy anh vui vẻ như vậy.” tôi nhỏ nhẹ dịu dàng nói.

Anh cúi đầu xuống nhìn, chân chúng tôi đan lẫn vào nhau. Lần này tới lượt anh cứ dẫm lên chân tôi. Chúng tôi đều đi chân trần.

“Á! Lịch Xuyên sao anh dẫm chân em miết vậy! Anh cố ý đúng không.”

“Mịn màng mềm mại không xương, dẫm lên rất thoải mái–” anh cười xấu xa.

“Em dẫm anh! Em dẫm anh!”

“Á, á, hai chân dẫm một chân, tính thế nào cũng là em lời, ăn hiếp người ta quá đáng nha.”

“Em đá nữa nè.”

“Anh té, đỡ anh.” Anh ngã về phía tôi.

Chúng tôi đồng thời ngã xuống sàn. Tôi đang tính ngồi dậy, lại bị anh đè lại :

“Tiểu Thu, lại làm một lần kích thích nữa đi…hồi chiều em nói tối muốn làm, đúng không?”

Tôi ngủ thẳng tới 10 giờ sáng. Lúc tỉnh dậy, Lịch Xuyên vẫn đang ngủ say. 1 giờ rưỡi lên máy bay, phải tới sân bay trước ít nhất là 3 giờ, làm đăng ký và qua cổng hải quan. Tôi tắm rửa, thay đồ, vào bếp tìm được hộp đồ tráng miệng tối qua mang về, xem như điểm tâm ăn luôn. Trên sàn phòng ngủ vô cùng lộn xộn, nho, mật ong, nến, rượu…là dấu vết chơi đùa tối qua của chúng tôi. Tôi lén lút quét dọn sạch sẽ, sau đó xuống lầu sắp xếp va ly.

Dưới lầu truyền tới tiếng chuông cửa.

Mở cửa ra, là ông nội Lịch Xuyên và một y tá trung niên khác.

“Buổi sáng tốt lành!” lão tiên sinh ôn hòa nói.

“Buổi sáng tốt lành!”

“Lịch Xuyên có nhà không?”

“Anh ấy chưa dậy.” tôi nhẹ nhàng nói “Hơn nữa lại ngủ rất say, bây giờ truyền dịch chắc chắn sẽ không thành vấn đề.”

Thấy tôi nói như vậy, ông cụ ngược lại lại chần chờ : “Hôm nay hai đứa không đi chơi à?”

“1 giờ cháu bay rồi, bây giờ phải ra sân bay.”

“Ừ…” ông cụ đánh giá tôi, suy nghĩ, đột nhiên hỏi “Tiểu cô nương, cháu tới đây bao giờ chưa?”

“Chưa ạ.”

“Sao ông lại thấy như gặp cháu ở đâu rồi nhỉ?”

Tôi thản nhiên cười cười : “Không có đâu ạ.”

“Đáng tiếc Lịch Xuyên vẫn đang bị bệnh, nếu không nó sẽ tiếp đón cháu chu đáo.” Lão tiên sinh hiển nhiên nhìn ra mối quan hệ giữa tôi và Lịch Xuyên không bình thường “Thừa dịp nó ngủ, y tá sẽ tiêm cho nó một mũi an thần trước, cho nên chỉ sợ hai đứa không có cơ hội nói tạm biệt…”

“Không sao đâu ạ, chữa bệnh quan trọng hơn. Cháu cũng hy vọng anh ấy nhanh chóng khỏe lên.”

“Như vậy, Lịch Xuyên có chuẩn bị xe cho cháu không?”

“Đừng lo, cháu đi taxi là được rồi.”

“Sao vậy được,” ông cụ nói “Để ông kêu lái xe đưa cháu đi.”

Dưới sự kiên trì của ông nội Lịch Xuyên, lái xe Fehn của ông đưa tôi tới sân bay.

Làm xong hết thủ tục, chỉ còn có 1 giờ.

Không hề cảm thấy buồn bã, cũng không thấy sung sướng, đầu tôi trống rỗng. Chỉ nhớ rõ câu mà Lịch Xuyên dặn tôi :

Mỗi ngày đều là một ngày tươi đẹp.

Mấy ngày nay tâm trạng mình hơi thất thường, đề nghị đừng ai hối mình edit nhanh lên.

39 thoughts on “Chuyện cũ của Lịch Xuyên – Chương 45

  1. đọc tới chap này thương LX ghê gớm! rơm rơm nước mắt ấy….may mà truyện HE nếu ko mình quăng bom khủng bố bà Huyền Ẩn………..

  2. Mỗi ngày đều là 1 ngày tươi đẹp, em sẽ sống thật đẹp, thật tươi để ko phụ m0ng ước của anh. Ly biệt giản đơn như 1 chút thoáng qua. Hồn em trơ như sỏi đá, trở về hư không, trở về rỗng. Trao tất cả cho anh.

    Em sẽ lại lấp đầy hồn mình, trao anh trái tim này của em, Lịch Xuyên.

  3. tâm trạng mình dạo này cũng không tốt cho lắm
    nhưng dù sao cũng rất cảm ơn bạn đả edit truyện cho mình đọc
    dù sao thì sống củng vẫn phải vui vẻ lên
    có bườn đến mấy cũng phải phấn chấn lên mới được
    cảm ơn bạn rất nhiều vì đã cho mình một món ăn tinh thần vô cùng to lớn

  4. Hai ngày này dành thời gian đọc truyện này, nhịp truyện chậm nhưng cảm thấy thật và gần gũi lắm. Chợt nhớ đến bài hát này, cảm giác như đang nghe thấy tiếng lòng của Lịch Xuyên vậy.

    Tks.

  5. nghe Safe, đọc chap này, thêm cái ảnh đầu chap >> khóc luôn T_______T May mà onl điện thoại, onl máy chắc vật vã kể lể sự đau buồn thê thảm vì lâu quá chưa thấy bờ hạnh phúc của hai người này T_____T

  6. lúc này tự dưng muốn Mi edit chậm lại ý, c nói thế đừng đập chị nha =))

    lúc tối tìm mãi ms thấy chap mình chưa đọc nhìn lại thấy hơn 10 chap sốc tưởng trết, thầm nghĩ bụng xao cái Mi nó tốc độ thế, hay tại mình bỏ lâu quá r =))
    vừa đọc vừa lầm bầm luôn =.=
    k hiểu sao đọc truyện này chị toàn bị đọc chậm, đọc từ từ, đọc 1 lần xong dồi đọc lại vài lần nữa 😆 chưa tính thời gian xé giấy ăn =))

    dạo này c bận quá nữa, k cố lết lên đọc truyện được T_________T dồn lại thành một lần đọc h biến thành cảm xúc khó tả quá T_____T

    dù vậy vẫn chúc em, “tâm trạng thất thường” ơi nhanh bay đi nhé :X
    chúng ta còn trẻ, còn phải ăn chơi hưởng thụ chứ Miiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii :X

  7. Thanks Mi, tôi chưa đọc truyện này vì mong muốn gần hết thì đọc một thể… thông cảm nếu kg comment gì nhưng thường xuyên theo dõi tiến độ dịch thuật của bạn.
    Có một câu ở trên là “Thank you for making me laugh when I’d almost forgotten how to” — quá hay đi, Mi cho hỏi câu này của ai vậy??

  8. hic,đọc truyện đã thấy bùn rùi,nghe bài hát trên thấy giồng tâm trạng LX bỗng dưng muốn khóc quá.

  9. That dau long khi thay thoi gian ben nhau cua 2 nguoi it oi nhung that quy bau a ! Doc ma cu thay nao nao lam sao ay ! thanks em nhieu !

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s