Xin chào, chàng trai của tôi – Ngoại truyện – Hoàn

Tumblr

Ngoại truyện 1: Sau khi cưới

Giống như trong kế hoạch của chúng tôi, hôm tốt nghiệp nghiên cứu sinh tôi cũng lấy được chứng nhận nhập học khóa hôn nhân.

Năm đó, tôi hai mươi bốn tuổi.

Tuần thứ ba sau khi kết hôn, tôi và Tần Khoa đang ăn tối trong nhà mới.

Tần Khoa nhìn tôi, bỗng nhiên nói: em –

Tôi vội vã bỏ chén xuống, lấy tay che má trái thẹn thùng nói, đáng ghét, cứ nhìn mặt người ta quài, người ta mắc cỡ đó…

Hắn không để ý tới vai diễn của tôi, chỉ nhìn chằm chằm bàn tay đang che má trái của tôi hỏi, răng em sao rồi?

Tôi nháy mắt mấy cái, làm vẻ mặt thắc mắc không hiểu gì nói, răng? Răng có bị gì đâu.

Tần Khoa liếc nhẹ tôi một cái, bỏ đũa xuống, chồm người về phía tôi. Tôi quýnh lên, muốn lùi lại sau, hắn hơi cau mày nghiêm giọng nói, đừng nhúc nhích.

Tôi ngồi cứng ngắc trên ghế, để mặc hắn kéo bàn tay đang che má trái ra.

Hắn nhìn má trái của tôi hồi lâu, rồi kết luận, em bị sâu răng.

Tôi cười giả lả, sao vậy được? Răng em khỏe hơn anh tưởng nhiều.

Hắn bỏ tay ra, cười nhạt nói, vậy sao? Vậy em nói thử xem tại sao em chỉ dùng răng bên phải để ăn?

Tôi dừng lại một chút, bỗng nhiên nghĩ ra vui vẻ nói, ái chà! May mà anh nhắc em, em quên mất bên trái cũng nhai đồ ăn được!

Tần Khoa không nói gì chỉ đứng dậy, sau đó đi tới cạnh tôi cúi đầu xuống nhìn.

Tôi gắng cười nhìn hắn hỏi, anh, anh làm gì vậy?

Hắn mỉm  cười, vươn tay tới gò má trái của tôi, sau đó, nhẹ nhàng ấn một cái.

“Ưm a á á -“

15 phút sau, tôi ôm chân giường trong phòng ngủ mãnh liệt lắc đầu nói, em không muốn! Không đi bệnh viện, sâu trong răng em ngoan lắm, hai ngày nữa là hết đau! Em không đi bệnh viện, anh không thể kéo vợ mình tới bệnh viện chỉ mới ba tuần sau khi cưới được, rất tàn nhẫn, đừng nha!

Tần Khoa ngồi cạnh tôi đã mặc áo khoác vào, hắn bỏ bệnh án vào túi nhìn tôi nói, em nghĩ kĩ đi, tự mình ngoan ngoãn đi hay để anh vác tới?

Giỡn quài, sao tôi đi bệnh viện được? Hồi nhỏ tôi từng vì sâu răng mà đi bệnh viện, đau khắc cốt ghi tim, xém chút nữa chết non.

Tôi chỉ về phía cửa phòng ngủ kêu lên, hả, Lục Gia Duy?

Thừa dịp hắn quay đầu lại, tôi nhanh nhẹn chui xuống gầm giường gào ra, em Giang Văn nói đi là không đi! Anh bỏ ý định này đi!

Tất cả những người thuộc phái phản động đều là hổ giấy!

Khi Tần Khoa tự mình ra tay kéo tôi ra từ dưới gầm giường tôi đã tuyệt vọng nghĩ, tôi căn bản ngay cả hổ giấy cũng không bằng, cùng lắm cũng chỉ là một con chuột mà thôi.

Ngồi trên xe đi bệnh viện, tôi lâm vào sự tự hối hận không ngừng. Đám cưới của tôi và Tần Khoa, Lục Gia Duy chẳng những đưa tiền biếu mà còn tặng tôi một ngọn núi sôcôla. Mà đối với phương pháp ăn không có tiết chế của tôi, chiếc răng không quá kiên cường kia của tôi rốt cuộc cũng chịu không nổi.

Tôi đau thương vỗ vỗ quai hàm của mình, nghĩ rằng, đây coi như là tự làm tự chịu.

Nhưng mà đúng là thế sự khó lường, khi tôi ôm ý nghĩ chết chắc đi bệnh viện thì kết quả lại tốt ngoài ý muốn.

Không có máy khoan cũng không có kềm, chỉ có vài hộp thuốc giảm đau.

Đại nạn không chết, tôi sung sướng gần như xoay tròn kiểu ballet lên xe.

Tần Khoa đè tôi lại cười lắc đầu nói, vui dữ vậy sao? Bác sĩ cũng nói, mặc dù lỗ sâu trên răng em không lớn nhưng cũng đề nghị trám, mấy hôm nữa răng em hết đau thì chúng mình lại tới nữa.

Há há, chỉ cần bây giờ không sao là được, chuyện sau này thì sau này tính.

Về nhà, đầu tiên chúc mừng một chút, ăn hai viên sôcôla.

Tần Khoa đè tay tôi lại, trước khi răng đau được cải thiện thì không được động tới đồ ngọt.

Mặt tôi đầy đau khổ, sao lại vậy chứ?

Hắn nhét bánh quy vào ngăn kéo, vỗ vỗ đầu tôi, ngoan, đi đánh răng rửa ráy rồi ngủ.

Đợi tới khi tôi đánh răng xong, Tần Khoa đi tắm.

Tôi cười trộm rón ra rón rén vào phòng, đi tới trước mặt ngăn kéo, nhẹ nhàng kéo ra.

Hả, tôi cúi đầu, kéo thêm cái nữa – ngăn kéo bị khóa?!

Quên đi, không sao, căn cứ cách mạng có rất nhiều.

Mở túi sách, mở tủ lạnh, mở ngăn đựng thực phẩm, không có, không có, đều không có?!

Chẳng lẽ? Tôi chạy về phòng ngủ nhìn cái ngăn kéo kia, chẳng lẽ tất cả đều nằm trong ngăn kéo đó sao?

Tôi liều mạng kéo ngăn kéo đó ra, sôcôla của tôi, bánh quy của tôi, kẹo của tôi, mạng sống của tôi đó nha!

Tần Khoa đi ra từ phòng tắm, dùng khăn mặt lau tóc, nhìn thấy tôi thì hơi nhàn nhã nói, sao chưa ngủ nữa?

Tôi nằm trên giường quay đầu lại, bi phẫn nhìn hắn nói, Tần Khoa, anh đúng là ác ma, ngay cả dưới gối cũng không tha sao?

Hắn tùy tay khoát khăn mặt lên ghế dựa, bình thản nói, anh còn muốn hỏi em là bỏ kẹo sôcôla dưới gối là chuyện người bình thường làm sao?

Tôi quay đầu lại, chôn mặt vào gối.

Một lát sau, ngón tay của Tần Khoa nhảy điệu Tăng-gô trên lưng tôi.

Tôi hất tay hắn ra, ấm ức nói với hắn, không có sữa đặc và kẹo mạch nha thì thế giới chính là địa ngục, sao anh lại có thể đối xử tàn bạo với em như vậy chứ.

Hắn vươn tay vân vê môi tôi, nói, sâu răng là vì môi trường trong khoang miệng chua nên mới tạo thành. Vậy nên em ráng nhịn mấy hôm, đợi răng khỏi rồi thì anh trả hết bảo bối của em lại cho em.

Em bĩu môi để giả vờ đáng yêu kích thích lương tâm của anh, không phải để anh đùa nghịch em như vịt Donald.

Tôi đẩy tay hắn ra, nghiêng người sang một bên không thèm để ý đến hắn.

Hắn tới gần tôi, giọng điệu hướng dẫn nói, em ngẫm lại xem, rốt cuộc nên hưởng thụ sự vui vẻ nhất thời nhưng phải trả giá bằng sự đau đớn khi nhổ răng tốt hơn hay là nhẫn nại một chút lại vô lo vô nghĩ hưởng thụ món ngon tốt hơn?

Tôi nghĩ nghĩ, hơi dao động.

Hắn lại tiến tới bên tai tôi trầm thấp dụ dỗ nói, thật ra có chuyện còn vui hơn ăn kẹo, có thứ còn ngọt hơn sôcôla.

Tôi nghi ngờ nghiêng người lại, vừa quay đầu hắn liền ôm tôi dán lên.

Triền miên như nước.

Trong lúc mông lung, tôi đẩy nhẹ hắn ra, đổi giọng nói, miệng anh chỉ có vị bạc hà, ngọt quỷ á!

Hắn lại bò lên, nhẹ giọng nói bên môi tôi, ý anh là miệng em ngọt.

Tôi vốn muốn nói, anh đừng nói phét, em dùng kém đánh răng giống của anh thì không phải vị bạc hà sao?

Nhưng mà động tác kế tiếp của hắn khiến đầu tôi rối thành nồi chè hoa quế, không còn sức lực đâu mà suy xét những lời muốn nói.

Tần thiếu gia nói được thì làm được, quả nhiên trước khi răng tôi khỏi hẳn thì tôi không hề nhìn thấy càng miễn nói tới việc ăn kẹo sôcôla.

Nhưng tôi lại không thể nổi giận.

Vì một ngày sau khi đi bệnh viện, Tần thiếu gia ra cửa hàng mua kem đánh răng vị sôcôla.

Hắn thật nham hiểm, hắn giấu ống kem đánh răng vị sôcôla đi, hơn nữa hắn chỉ sử dụng nó vào buổi tối.

Mỗi buổi tối, khi hắn súc miệng xong, bóp kem đánh răng lên bàn chải thì sẽ nhìn tôi đầy trìu mến nói, vốn dĩ anh rất ghét kem đánh răng vị ngọt, nhưng mà không còn cách nào khác, em thích mùi này mà.

Cái gì là không còn cách nào khác? Anh để em dùng ống kem đánh răng này là được không phải sao?!

Mặc dù ý đồ của hắn rất rõ ràng, mặc dù chỉ có mùi sôcôla nhưng mà có chút xíu còn hơn không đúng không.

Sau đó không lâu, Trời thương tôi, răng tôi khỏi hẳn.

Tần Khoa có chút tiếc nuối nói, mặc dù răng em khỏi hẳn anh rất vui vẻ, nhưng mà, vẫn có chút tiếc nuối nha.

Sau đó hắn đưa ống kem đánh răng sôcôla còn lại một nửa cho tôi cười nói, ngoan, cho em, anh vẫn chịu không nổi cái mùi này.

Tôi trừng mắt nhìn hắn nói, ha ha, chịu không nổi mà còn dùng lâu như vậy, Tần thiếu gia anh đúng là nhẫn nhục quá.

Tần Khoa cười ôm lấy tôi, nương tử quá khen.

Ngoại truyện 2: Đám cưới của cô ta

Lí Giai Nhân sắp kết hôn.

Tấm thiệp mời này là Lí Giai Nhân cố ý nhờ mẹ Tần chuyển tới, đúng là tốn hết công sức.

Tôi cầm tấm thiệp mời nền đỏ rực với hoa vàng kim kia, nhìn thấy ba chữ “Lí Giai Nhân” quen thuộc.

Có một vài người, một vài chuyện giống như những con côn trùng nhỏ bị người ta ép khô trong sách vở.

Bình thường gấp lại không thấy gì nhưng xác con côn trùng nhỏ đó có đủ màu đủ dạng lâu năm nằm khô queo ở đó, trở thành một phần của quyển sách.

Rồi sau đó khi một thời cơ nào đó xuất hiện, chỉ cần mở quyển sách đó ra là có thể nhìn thấy xác của con côn trùng đó, sau đó sẽ cảm thấy hơi buồn nôn.

Tôi cảm thấy Lí Giai Nhân chính là con côn trùng đó, hơn nữa lại là loại côn trùng tôi ghét nhất, tôi nghĩ, hẳn là bọ rùa.

Bây giờ cô ta gửi tấm thiệp này lại là có ý gì?

Khoe khoang? Thử? Hoài niệm? Hay là nguyên nhân gì khác.

Tần Khoa nhìn tấm thiệp đó, hồi lâu mới bỏ xuống, gật đầu nói, anh cảm thấy thiệp của bọn mình mới đẹp.

Vào một ngày ba tháng sau khi tôi và Tần Khoa kết hôn, Lí Giai Nhân và chú rể của cô ta cử hành hôn lễ.

Nhưng mà không biết tại sao, trong lòng tôi có chút bất an kèm với chút gì đó là lạ.

Buổi tối nói chuyện trên mạng, anh họ Tần Khoa nói, đám cưới đó thật vô nghĩa, chú rể cô dâu đều vô nghĩa, người đàn ông kia ngoại trừ nhiều tiền và già ra thì không có đặc điểm gì khác.

Thoát ra, Tần Khoa đọc sách thêm một lát, tắt đèn ngủ.

Trong bóng tối, tôi lăn qua lộn lại cách nào cũng không tài nào ngủ được. Rốt cuộc khi tôi lại xoay người lần nữa thì Tần Khoa đè tôi lại ôm vào lòng.

Hắn nói, sao, cả ngày hôm nay em đều mất hồn mất vía, đang nghĩ tới chuyện Lí Giai Nhân sao?

Tôi ghé vào ngực hắn nhỏ giọng hỏi, hôm nay cô ta kết hôn, anh thật sự không hề để ý sao?

Hắn vỗ nhẹ lưng tôi nói, cô ta kết hôn hay không thì anh đều không có cảm giác. Nếu nói, ban đầu còn có chút tình cảm vì từng quen biết thì cũng đã mất sạch khi cô ta làm những chuyện lần trước. Đừng nói là còn tình chưa dứt, anh cũng không biết cảm giác khi nhớ tới cô ta có tính là ghét hay không.

Tôi nghĩ nghĩ nói với hắn, anh họ nói cô ta cưới một người đàn ông già nhiều tiền, già tới mức có thể làm chú cô ta, anh nói cô ta sẽ hạnh phúc sao?

Tần Khoa nói, em cho là không hạnh phúc thì có lẽ trong mắt cô ta cũng không phải vậy. Người như Lí Giai Nhân, tiêu chuẩn từ trước tới giờ đều không giống em.

Tôi nhớ anh họ có nói với tôi, hồi trước Lí Giai Nhân và Tần Khoa chia tay là vì cô ta cặp kè với tiểu công tử của phó thị trưởng, có tiền có quyền có kích thích, gần như không hề do dự, trước khi vị công tử kia thừa nhận yêu đương với cô ta thì cô ta đã quyết đoán chia tay với Tần Khoa.

Tôi nói, trong số phi sinh vật thì cô ta thích nhất là tiền, nhưng trong số sinh vật thì cô ta thích nhất là anh đúng không.

Tần Khoa cười, định nghĩa của em kiểu gì vậy.

Tôi ảo tưởng nói, nếu em là cô ta, trong đám cưới anh thì không thấy đâu, lại nhận được một phong bao lì xì lạnh như băng, em nhất định sẽ khổ sở.

Tần Khoa ôm chặt tôi nói, nếu em là cô ta, anh căn bản sẽ không buông tay để em có cơ hội gả cho người khác.

Tôi ôm lấy hắn, vụng trộm nở nụ cười.

Một lát sau, Tần Khoa bỗng nhiên nói, gần đây cảm xúc em dao động hơi lớn, hơn nữa cái kia của em đã trễ ngày rồi, có phải là em…

Bỗng nhiên, tôi liền như vậy ngây ngẩn cả người.

Ngoại truyện 3: Đính hôn

Kết hôn ba tháng, chẩn đoán mang thai hơn một tháng.

Kết quả như vậy thật tốt.

Một đoạn thời gian trước khi kết hôn, có vài lần Tần Khoa không tuân thủ quy tắc, tôi có lần còn lo lắng thật lâu không biết có khi nào xuất hiện tình huống như “Kết hôn hai tháng, mang thai ba tháng không”.

Tần Khoa từng hỏi tôi, cho dù như vậy cũng rất tốt, sao phải lo lắng?

Tôi nói cho hắn, anh có biết phản ứng đầu tiên của em khi nhìn thấy giấy chứng nhận kết hôn của bố mẹ em không?

Tần Khoa nhìn tôi, tôi nói cho hắn, là làm phép trừ! Em vừa nhìn thấy giấy chứng nhận kết hôn của hai người liền không tự chủ dùng ngày sinh của em trừ cho ngày kết hôn của hai người! Em không muốn đâu, em không muốn con em có ý tưởng gì với mẹ nó!

Tần Khoa ngây ngẩn cả người, sau đó nở nụ cười, vỗ vỗ đầu tôi nói, yên tâm yên tâm, cho dù có ngoài ý muốn đi nữa thì dưới sự giáo dục của anh, Tần Húc của chúng ta cũng sẽ không có ý tưởng thần kỳ như của em.

May mà đúng vậy, sự ngoài ý muốn đó không phát sinh.

Bụng tôi có cục cưng, Tần Khoa không cho tôi tiếp xúc máy tính trong thời gian dài.

Để không khiến tôi cảm thấy nhàm chán, mỗi buổi tối hắn sẽ chơi cờ với tôi, cờ tướng, cờ nhảy, cờ carô, cờ phi hành cờ nào cũng có.

Lúc chơi cờ tướng tôi sẽ kêu hắn bỏ xe ngựa pháo, hơn nữa còn nhường tôi đi trước.

Lúc chơi cờ carô, tôi có thể đi ba bước đổi ý nho nhỏ, năm bước đổi ý to to, đúng là xứng danh “Quan Âm nghìn hối”.

Lúc chơi cờ phi hành thì vị trí bắt đầu của tôi chính là chỗ “Start”, chỉ cho tôi đánh hắn, hắn không được đánh tôi.

Nói tóm lại, từ “Ỷ thế” bị tôi phát phát huy vô cùng nhuần nhuyễn.

Tần Khoa còn mua một ít sách, phụ nữ có thai thời kì đầu sẽ có biểu hiện như thế nào và nên ứng phó như thế nào? Phụ nữ có thai có những gì cần cấm trong cuộc sống hằng ngày? Phụ nữ có thai bình thường nên làm như thế nào để tiến hành dưỡng thai? Vân vân.

Nằm ườn trên sô pha đọc mấy quyển sách này, đọc đọc một hồi mắt tôi hoa lên, gật gù mấy cái là chìm vào giấc ngủ, sau đó Tần Khoa sẽ ôm tôi lên giường.

Vài lần như vậy, Tần Khoa thấy tôi thật đáng thương, thở dài nói, em quả nhiên không có số đọc sách. Thôi vậy, em nghỉ ngơi đi, để anh đọc là được.

Há há, vậy thì tôi hoàn toàn thoải mái.

Tần Khoa thông minh cỡ nào chứ, đọc sách nhiều, hấp thu lại tốt, sau này tôi thấy cho dù hắn mở “Phòng khám tư vấn cho phụ nữ có thai” cũng hoàn toàn không có vấn đề.

Có đôi khi, hai vợ chồng Nhậm Phàm và Phương Tâm Vũ cũng sẽ tới nhà chúng tôi chơi.

Vì Phương Tâm Vũ cảm thấy bây giờ sự nghiệp là quan trọng nhất nên hai người còn chưa tính có con.

Tôi kéo tay Phương Tâm Vũ nói, nếu mình sinh con trai, cậu sinh con gái thì chúng ta sẽ kết thông gia.

Phương Tâm Vũ nhìn tôi nói, để xem đã, nếu con trai cậu giống Tần Khoa thì mình đồng ý, nếu tính cách con cậu giống cậu thì mình phải xét lại đã, nếu chỉ số thông minh của con cậu giống cậu thì mình nói thẳng với cậu luôn, quên đi.

Tôi xoay người nhào vào lòng Tần Khoa khóc nói, Tần Khoa, phụ nữ có thai không thể tức giận! Cô ấy chọc giận vợ anh kìa!

Tần Khoa vừa vuốt đầu tôi vừa an ủi tôi.

Cuối cùng, Phương Tâm Vũ bị tôi kèo nhèo tới mức muốn tông cửa chạy đi cũng miễn cưỡng đáp ứng mối hôn nhân này, đúng là vô cùng đáng mừng.

Ngoại truyện 4: Thầy giáo năm đó

Tôi muốn đi siêu thị mua đồ ăn, Tần Khoa nói chờ khi nào hắn nghỉ rồi cả hai cùng đi.

Tôi cảm thấy đi mua đồ ăn chỉ tốn có chút thời gian, hơn nữa bây giờ bụng cũng chưa lớn lắm, vì vậy liền tự mình đi.

Vốn chỉ tính mua vài đồ dùng cần thiết rồi về nhưng mà nhìn mấy món đồ mua một tặng một, giảm giá tôi không thể nào kìm lòng được, chỉ riêng giấy vệ sinh thôi đã mua hai lốc to.

Xách một đống đồ đi ra quầy thu ngân tôi liền đau đầu – mấy thứ này cầm về sao đây?

Ngay khi tôi đang suy nghĩ thì có người đứng cạnh nói, quả nhiên là em!

Tôi kinh ngạc quay đầu lại, lập tức mắt sáng rực, Nghiêm Hoảng?

Vẫn là một cặp kính gọng vàng, vẫn là bộ dạng tao nhã trắng bóc, hệt như trước kia.

Tuy nhiên cũng không hẳn là hoàn toàn không thay đổi, ví dụ như bên cạnh anh ta có thêm một cô gái nở nụ cười ngọt ngào.

Tôi cười híp mắt nhìn về phía Nghiêm Hoảng, vợ anh hả?

Nghiêm Hoảng cười, còn chưa phải, nhưng cũng sắp rồi.

Anh ta lại nhìn quần áo của tôi nói, em hành động nhanh thật, chẳng những kết hôn, ngay cả em bé cũng có rồi.

Tôi cười há há, mặc dù bây giờ bụng tôi vẫn chưa lớn lắm nhưng vẫn mặc đồ bầu, tại sao hả, để khoe chứ sao.

Nói chuyện một lát, tôi nói phải về nhà nấu cơm.

Cô gái đứng bên cạnh cười nói, xách nhiều đồ như vậy không tiện lắm, để chúng tôi giúp cô.

Tôi vừa đưa tay ra vừa nói “Làm phiền hai người quá”, cô gái kia cười ha ha.

Nghiêm Hoảng xách mấy túi đồ, bạn gái anh ta đỡ tôi đứng ở vệ đường đón xe.

Cô gái nói với tôi, tôi tên là Thẩm Hạ, cô thì sao?

Tôi nói, tên thật của tôi là Giang Văn, chồng tôi tên là Tần Khoa, vậy nên tên đầy đủ hiện nay của tôi là Tần Giang Văn.

Một lát sau, tôi nháy mắt nói với Thẩm Hạ đang đỡ tôi như đỡ bà cụ già, thoải mái đi, quả dưa trong bụng tôi chưa lớn lắm, vậy nên không cần đỡ như vậy, không sao đâu.

Bắt xe về nhà, giữ hai người ở lại nhà tôi ăn cơm.

Tôi đứng trong bếp rửa đồ ăn, nghe thấy tiếng cửa mở, đi ra nhìn, Tần Khoa đang ngây ra nhìn Nghiêm Hoảng, sau đó hắn mới phản ứng lại cười gật đầu với Nghiêm Hoảng, lâu rồi không gặp!

Thẩm Hạ kêu nhỏ một tiếng, sau đó cúi sát tai tôi nói, da chồng cô còn trắng hơn của Nghiêm Hoảng nữa!

Tôi thật tự hào gật gật đầu.

Ở trong bếp, lúc Tần Khoa giúp tôi nấu ăn, tôi nói với hắn, em gặp vợ chồng Nghiêm Hoảng lúc tới siêu thị mua đồ ăn, hai người đó giúp em xách đồ về.

Tần Khoa gật gật đầu nói, ít nhiều gì cũng nhờ họ. Vậy nên anh mới nói muốn đi siêu thị với em, không phải sợ em không tự đi được mà là sợ em mua một đống đồ rồi xách về không nổi.

Tôi  vốn đang hơi lo lắng Tần Khoa và Nghiêm Hoảng vì “Ba đấm” năm xưa mà có hiềm khích với nhau, gặp mặt sẽ không vui, không ngờ bốn người ngồi lại với nhau cũng khá hòa thuận vui vẻ.

Sau đó, Thẩm Hạ thường hay tới chỗ tôi chơi, cứ như vậy hai chúng tôi cũng dần thân nhau.

Cô ấy kể cho tôi nghe năm đó cô ấy và Nghiêm Hoảng phát triển như thế nào, tôi cũng kể tình sử của tôi và Tần thiếu gia, đương nhiên trong lúc đó bỏ đi đoạn “Yêu đương” với thầy Nghiêm có chút hoang đường kia.

Cô ấy cười nói, bạn mình ai cũng nói tình yêu của mình và Nghiêm Hoảng là kì tích. Trong trường mình Nghiêm Hoảng rất nổi tiếng, nguyên nhân không là gì khác mà là lịch sử bạn gái của anh ấy. Kể từ khi đi học cho tới khi đi dạy, anh ấy đổi bạn gái không ngừng. Truyền thuyết còn nói rằng trong Học viện âm nhạc có bao nhiêu giống cái thì anh ấy có bấy nhiêu bạn gái. Có người từng thống kê bạn gái theo khoa của anh ấy, học thanh nhạc một cái, nhạc dân gian có một cái, nhạc hiện đại có hai cái, đàn dương cầm có một cái, đại loại vậy đó, rất khoa trương.

Tôi gật gật đầu, đúng là rất khoa trương.

Cô ấy lại nói tiếp, sau đó mình và anh ấy yêu nhau, mình cũng rất lo lắng. Nhưng mình nhận ra rằng, lời đồn dù gì cũng là lời đồn, mình thấy Nghiêm Hoảng rất nghiêm túc, cảm giác khi ở bên anh ấy, mình không biết nói như thế nào, chỉ là, chỉ là rất an tâm. Mình có thể cảm giác được anh ấy đã quyết định ổn định ở mình, chính là loại cảm giác này.

Cô ấy cười ha ha nói, sau đó mình hỏi anh ấy, thì ra anh không phải là lãng tử. Anh ấy liền kể  cho mình một câu chuyện, một câu chuyện về việc ăn cá. Anh ấy nói trước đây anh ấy ăn rất nhiều loại cá ngon, vậy nên mới biết được mình là con cá anh ấy cần, vậy nên lãng tử cũng cần một bến đỗ.

Buổi tối Nghiêm Hoảng tới đón Thẩm Hạ, tôi cười hì hì nói với hai người, hai người kết hôn nhanh đi, nếu tôi sinh con trai, hai người sinh con gái thì chúng ta sẽ kết làm thông gia!

Đóng cửa lại, Tần Khoa lật sách nói, rốt cuộc thì em muốn kết bao nhiêu thông gia?

Tôi dựa vào đùi hắn cắn quả táo nói, như em gọi là gieo trồng khắp nơi, sau đó sẽ tập trung thu hoạch.

Ngoại truyện 5: Kỳ vọng vào con

Thứ bảy phải trực một buổi thí nghiệm, hết giờ, cầm túi chờ Tần Khoa của tôi cùng đi về.

Từ đằng xa liền nhìn thấy, trong vườn mai, Tần Khoa đang ngồi trên ghế đá chơi với Cầu Cầu.

Nhìn hai người cười ha ha giỡn với nhau, trong lòng tôi bỗng nhiên cảm thấy thật cảm động.

Cầu Cầu vừa thấy tôi từ xa đã vội chuẩn bị thêm lực để chạy tới, may mà Tần Khoa giữ chặt cổ áo nó lại.

Tôi đi tới trước mặt, Cầu Cầu bị Tần Khoa nắm cổ áo, vẫn đang cố gắng nhảy lên, miệng hô liên tục, mẹ nuôi, mẹ nuôi!

Đúng vậy, cậu bé đã lớn hơn một chút, được người lớn sửa, biết không phải là mẹ mà là mẹ nuôi.

Tần Khoa ngồi xổm xuống ôm Cầu Cầu nói, không phải nói với con rồi sao? Trong bụng mẹ nuôi có em trai nuôi, không được tung vào người mẹ nuôi như trước nữa.

Cầu Cầu chớp chớp mắt gật đầu, dạ.

Tần Khoa đứng dậy, đeo chiếc túi xách nhỏ lên vai, nắm tay Cầu Cầu nói với tôi, mới nãy anh gặp thầy, mượn Cầu Cầu về chơi một ngày.

Tôi nghĩ ông bố như Phật Di Lặc kia của Cầu Cầu đúng là người gan dạ, con cưng mà cứ như vậy cho người ta mượn chơi, đúng là xem như trái bóng.

Buổi tối, ăn cơm xong, Tần Khoa dạy Cầu Cầu làm bài tập.

Tôi cắt chút hoa quả bưng vào, Cầu Cầu “Oa ô” một cái liền vươn tay muốn cầm hoa quả.

Tần Khoa giữ tay nó lại kéo vào bếp rửa tay.

Cầu Cầu ăn táo dựa vào người tôi ấm ức nói, hôm qua phát bài kiểm tra, Đại Cầu (bố Cầu Cầu) lại mắng con.

Tôi vày vò cặp má mũm mĩm của nó nói, ừ, tội nghiệp ghê!

Mắt Cầu Cầu ươn ướt nói, Đại Cầu còn nói, nếu con còn làm bài kém như vậy nữa thì Đại Cầu sẽ đem con nướng ăn.

Tôi nghĩ nghĩ nói, nướng lợn sữa hả, chậc chậc, hương vị hẳn là không tệ.

Tần Khoa kéo Cầu Cầu qua nói, đừng lo, bố con huyết áp hơi cao, không ăn được nhiều mỡ.

Mắt Cầu Cầu càng ướt hơn.

Ăn hoa quả xong, Cầu Cầu tiếp tục làm bài tập.

Mới viết được vài chữ đã ngẩng đầu lên kêu một tiếng “Mẹ nuôi”, một lát sau, lại ngẩng đầu hỏi tôi, mẹ nuôi, nửa câu sau của “Biển học vô biên” là gì?

Tôi không cần nghĩ ngợi trả lời, quay đầu là bờ.

Tần Khoa cười che tai Cầu Cầu nói với tôi, xin em đi ra nhanh lên, đừng chỉ bậy cho con nít.

Buổi tối, vốn muốn cho Cầu Cầu ngủ ở giữa, nhưng nghĩ lại khi tôi ngủ say có thói quen ôm chặt nên vẫn để nó ngủ bên phía Tần Khoa.

Buổi tối nghe tiếng hít thở của Cầu Cầu lúc ngủ say, tôi vỗ vễ bụng mình đã hơi căng lên nhỏ giọng hỏi Tần Khoa, con của chúng mình sẽ đáng yêu như Cầu Cầu đúng không.

Tần Khoa mỉm cười nhẹ giọng trả lời tôi, sẽ, nhất định sẽ rất đáng yêu.

Tối đó, tôi nắm tay Tần Khoa dựa vào vai hắn ngủ thật ngon lành.

 

Ngoại truyện 6: Lắc tay màu xanh lam

Thời gian đầu mới mang thai tôi cũng không hề có hiện tượng nôn nghén nghiêng trời lệch đất như mọi người nói, ngược lại khẩu vị tốt giống như vừa dùng xong kem đánh răng Trời xanh trị sáu bệnh vậy.

_ Một loại kem đánh răng trị lở miệng của Trung Quốc.

Nhưng mà tới bây giờ thì tôi vừa nhìn thấy loại canh xương gà này thì sẽ cảm thấy mất hết khẩu vị ngay lập tức.

Nghĩ lại xem, mỗi ngày đều uống một chén canh đầy mỡ như thế này thì bạn có thấy ngán không?

Vậy nên tôi bắt đầu lấy đồ ăn vặt thay cho bữa chính.

Ăn bánh quy no rồi thì tự nhiên sẽ không có cảm giác với mấy món khác, thậm chí ngay cả hoa quả cũng không muốn ăn lắm.

Tần Khoa nói, bánh quy em có thể ăn nhưng không thể ăn kiểu như em được, phải ăn cho đủ dinh dưỡng.

Hắn cẩn thận nghiêm túc quy định, tôi mỗi ngày nhiều nhất chỉ được ăn một gói bánh quy, hơn nữa qua bốn giờ thì không được ăn nữa, để tránh ảnh hưởng tới bữa tối.

Nhưng làm gì có vụ tôi nghe lời vậy được?

Hôm nay tôi đọc truyện hài cười không ngừng, qua bốn giờ rưỡi tôi cũng không để ý.

Mãi tới khi Tần Khoa gõ cửa tôi mới phát hiện mình còn một gói Oreo chưa ăn xong, vội vàng nhét vào miệng.

Kết quả khi mở cửa, Tần Khoa nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của tôi, nói, có phải em vừa ăn bánh quy không?

Tôi nở nụ cười xán lạn, đâu có đâu, hay nghi ngờ thì mau già lắm đó nha…

Hắn gật gật đầu nói, vậy hả, vậy vệt đen trên răng cửa của em là gì vậy?

Tôi vội vã ngậm miệng lại dùng lưỡi càn quét răng mình.

Tần Khoa bỏ đồ đang cầm trong tay xuống, kéo tay tôi giọng điệu bình thản nói, luật lệ là do con người đặt ra, luật lệ không thể áp đảo con người, đặt ra mấy luật lệ này cho em là để em hiểu làm thế nào mới tốt cho em tốt cho con em có hiểu không?

Tôi gật đầu.

Hắn cười vỗ vỗ đầu tôi nói, ngoan.

Nhưng mặc dù miệng hắn nói “Luật lệ không thể áp đảo con người” nhưng hắn vẫn khóa mớ bánh quy mua sỉ lại, mỗi ngày chỉ phát một gói.

Quy định càng cứng rắn hơn quy định bánh quy chính là quy định canh, Tần Khoa thử tự nấu canh, nhưng không thành công, vậy nên hằng ngày đều ra ngoài mua.

Mỗi ngày một chén canh béo ngậy, kiên trì.

Nghe nói tôi đau đầu vì chuyện ăn canh, mẹ tôi lại chạy từ nhà lên.

Kể từ khi trong bụng có con, mẹ tôi liền hay chạy lên, nhưng hôm nay lại dẫn theo hai người, Giang Tình và Diệp Phàm.

Đã hơn một năm không gặp Diệp Phàm, mặc dù có nói chuyện qua điện thoại nhưng cũng không được nhìn thấy trực tiếp.

Bây giờ tận mắt nhìn thấy cậu ta, có vẻ như đã trưởng thành hơn.

Mẹ tôi đang ở trong bếp dạy Tần Khoa nấu canh, Giang Tình đã nhìn chán bụng tôi nên chạy tới chỗ mẹ xem nấu canh.

Diệp Phàm đi tới nhìn bụng tôi, cười nói, tròn ghê.

Tôi lập tức bật cười.

Cậu ta ngồi xuống cạnh tôi nói, nghe cô nói sáu tháng rồi?

Tôi gật gật đầu, bây giờ đã cảm thấy được nó đá rồi, cậu có muốn sờ thử không?

Diệp Phàm nhìn tôi, chần chờ vươn tay.

Tôi đặt tay cậu ta lên bụng mình, nói với cậu ta, đợi chút hén.

Bụng tôi giật giật một chút, tay Diệp Phàm run lên.

Tôi hưng phấn kêu, thế nào thế nào? Cảm giác được không?

Diệp Phàm gật gật đầu, cúi đầu nhìn bụng tôi nói, thật thần kỳ.

Tôi cười há há, thần kỳ đúng không?

Tần Khoa đi tới, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

Tôi hỏi, sao vậy?

Hắn nói, mẹ chê anh ngốc, đá anh ra rồi.

Tôi vuốt bụng, con ơi, đừng có ngốc như bố con nha.

Tần Khoa và Diệp Phàm đều phì cười.

Lúc ăn cơm, tôi hỏi Diệp Phàm, cậu ở bên kia thế nào?

Diệp Phàm nói, cũng không tệ.

Cậu ta dừng lại một chút rồi nói tiếp, theo tính toán ban đầu thì tôi tính ổn định ở bên đó luôn.

Tôi ngây ngẩn cả người, tôi cho rằng cậu ta sẽ giống như Lục Gia Duy xuất ngoại vài năm sau đó về nước phát triển, nhưng không hề nghĩ tới cậu ta sẽ tính ổn định ở bên đó. Nói cách khác thì sau này cơ bản sẽ không gặp được sao?

Cậu ta nháy mắt với tôi, cười trấn an, ngày nghỉ tôi sẽ về.

Một lát sau, tôi hỏi cậu ta, có bạn gái chưa?

Cậu ta gắp một gắp thức ăn nói, còn chưa có thời gian kiếm.

Tôi giục cậu ta, nhanh chút kiếm bạn gái, nhanh chút kết hôn sinh con. Nếu tôi sinh con trai, cậu sinh con gái thì chúng ta sẽ kết thông gia.

Tần Khoa bật cười.

Giang Tình nói, chỉ cần hai người sinh giới tính khác nhau là được thôi mà.

Tôi nói, sao được, nếu tao sinh con gái thì không phải nữ lớn hơn nam sao.

Giang Tình ngắt lời, chị chỉ chú ý mấy cái này.

Diệp Phàm nhìn dĩa rau trước mặt bộ dạng thật chần chờ.

Tôi gắp rau bỏ vào chén cậu ta nói, đây là rau đặc sản ở đây, nơi khác không có đâu.

Diệp Phàm ngẩng đầu cười cười, gắp rau bỏ vào miệng.

Vì Diệp Phàm còn có việc nên ăn tối xong là lên xe lửa về nhà.

Ở cửa Diệp Phàm ngăn tôi lại nói, chị không tiện thì không cần đi tiễn, Tần Khoa đưa tôi đi là được rồi.

Tôi nhìn cậu ta nói, trên đường phải chú ý an toàn.

Cậu ta cười gật gật đầu, lúc xoay người, dừng lại một chút, sau đó lại tiếp tục đi ra cửa.

Nhìn Tần Khoa đưa cậu ta xuống lầu, tôi đóng cửa lại, quay đầu về chỗ ánh mắt cậu ta nhìn tới khi dừng lại, ở đó đặt một con mèo mời khách, trên cổ con mèo đeo chiếc lắc tay thủy tinh màu xanh lam Diệp Phàm tặng.

Buổi tối, đưa Diệp Phàm về xong, tôi sửa soạn sô pha cho Tần Khoa. Vì mẹ tôi và Giang Tình nên tối nay hắn phải ngủ sô pha.

Lúc trải ghế cho hắn, Tần Khoa ôm tôi từ đằng sau, hôn cổ tôi.

Tôi nói, sao vậy?

Hắn chôn mặt ở cổ tôi nói, không có gì.

Tôi nói, anh này, anh có thấy Diệp Phàm trưởng thành hơn không, có vài thói quen cũng thay đổi rồi, hôm nay không hề nói một câu “Mẹ nó” nào hết luôn.

Nói xong, tôi tự bật cười.

Tần Khoa buông tôi ra cười nói, đúng vậy, đàn ông có bảy mươi hai phép biến hóa mà.

Tôi ngồi trên sô pha nói, vậy anh biến một cái cho em xem xem.

Tần Khoa cười, anh biến thành quỷ dê xồm cho em xem.

Tôi rung đùi đắc ý, em không sợ quỷ dê xồm, em sợ quỷ nghèo thôi.

Hắn nhíu mà, a? Không sợ quỷ dê xồm?

Tôi đẩy hắn ra cười kêu, tránh ra tránh ra! Quỷ dê xồm xấu xa!

Tần Khoa khống chế lực giỡn với tôi.

Cửa phòng ngủ mở ra, đầu Giang Tình ló ra, nó nói, mẹ và em còn ở đây nha, hai người khống chế chút đi.

Ai, lại quên nữa.

Lời cuối sách

Chín tháng sau khi mang thai –

Tần Húc giáng sinh.

– Hết –

Phew, vậy là kết thúc bộ này rồi, ebook mình sẽ cho ra lò vào một ngày nào đó mình chưa biết 😀 vì mình còn phải sửa lại đã, bộ này mình làm ẹ lắm nên phải sửa nhiều. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình :lol:.

57 thoughts on “Xin chào, chàng trai của tôi – Ngoại truyện – Hoàn

  1. ta thuong doc truyen bang dien thoai ko the gui com cho ban duoc nhung ta yeu nhung truyen trong nha ban cuc ky luon .thanks…tung hoa mung ban da hoan truyen………….

  2. *tung bông, tung nồi, tung chảo* Chúc mừng! Bộ này dễ thương cực kỳ! Nam chính với nữ chính đúng la tuyệt phối. Chị thích mấy câu thoại của bạn nữ chính dễ sợ =))

  3. xin chao ban, minh vua moi doc truyen nay hom qua va vua moi doc xong, muon comment cam on ban, cong nhan ban chon truyen nao cung de thuong, truyen Ong Xa voi truyen nay la trong top 10 cua minh day nha 😉 tiep tuc phat huy nha, co tinh lam truyen nao moi nua ko, dem len gioi thieu cho moi nguoi coi hehe

  4. Truyện hay lắm. Cám ơn bạn.
    MÌnh cũng rất thich các truyện khác trong nhà bạn, đều rất sâu sắc và đầy tính nhân văn.
    Mong được thỉnh giáo nhiều hơn.

  5. Truyen hay qua di,cuoi cung cung ket thuc,mong cho ebook cua nang,thanks nang nhieu vi bo cong edit bo truyen hay nhu vay!!!
    Mong cho bo truyen tiep theo cua nang!!!!

  6. Tks Mi. Tuy chị thích Lịch Xuyên hơn nhưng đây cũng là truyện rất rất dễ thương! Cảm ơn e lần nữa :-*
    Em tiết lộ cho mọi người dự án tiếp theo nha nha nha!!!

  7. Cảm ơn bạn, truyện rất thú vị và hài hước. Rất thích cách làm truyện của bạn vì thuần Việt, được giải thích đầy đủ các thành ngữ ngay sau đó.

  8. oi , hoan roi hoan roi
    chuc mung nang
    ta vao cung that dung luc. tiep tuc co gang len nhe. truyen nao
    cua nha ban cung hay het
    minh da doc bo ong xa la phuc hac dai nhan o ben alobook, biet la cua nha ban, gio chac la minh se gam bo chuyen cu cua lich xuyen ben nha ban.hihi
    minh se tiep tuc ung ho nha ban
    mong ban se co nhung chuyen hay moi

  9. hé lô !
    mình vừa đọc xong truyện này, nói 28 chương cứ nghỉ chỉ 1,2 tiếng là xong ko ngờ thức thâu đêm rồi chịu hết nổi để dành sáng mần tiếp, giờ mới hết, mỏi cả mắt, 1 cháp dài thiệt nha. Theo cảm nhận riêng của bản thân t thì triuen65 này hay hơn CHẾT SẬP BẨY RỒI về mọi phương diện, nữ 9 có vẻ ngây thơ thôi, chứ ko phải ngốc đâu, cô ấy rất thiện lương dễ gần, và trong chuyện tình cảm thì giải quyết đâu ra đó ko lằng nhằn hoặc đứng núi này trông núi nọ, chọn lựa rồi lại hối tiếc..nam9 thì t rất khoái, cá tính và vô cùng hiểu chuyện..luôn quan tâm chăm sóc cho nữ 9, ah! ko biết t có bỏ sót chi tiết nào ko mà t ko có thấy được 3 chử anh/em iu anh/em gì cả, ‘thích’ thì có. Tuổi của các bạn ấy tuy còn nhỏ mới 24, gì thôi mà đã có gia đình hạnh phúc, sự nghiệp thành đạt, đúng là một cái kết viên mãn, mong sao ngoài đời chúng ta cũng có khoảng – 60-70% là thiệt thì tốt biết mấy, đi ngủ và mơ nào.
    Cám ơn bạn đã dịch truyện- rất hay và vô cùng dễ thương, t sẽ đưa nó vào list truyện iu thích của t và thường xuyên đọc lại.

  10. Rất cám ơn bạn. Truyện nào của bạn edit cũng hay hết, cốt truyện hay, giọng văn gần gũi mà vẫn mượt mà. Rất trông truyện mới của bạn. Chúc bạn vui, khỏe.

  11. Hố hố, xong 3 bộ *ngáp ngáp* ss có làm bộ nào nữa k? Em hóng a! Àk. Thanks ss! Hỳ.

  12. truyện của bạn dịch truyện nào mình cũng thích hết … các nv rất dễ thương … thật là iu bạn quá đi ^^ … cám ơn nhiều nhé 🙂

  13. ss ui, truyện này có làm ebook k vậy ss?? Hề hề, dù sao cũng tks ss vì đã cất công làm bộ này, iu ss lắm lắm *chụt chụt*

  14. ôi sao lâu rồi không thấy truyện nào mới của nhà bạn cả,buồn quá.Bạn là một trong số ít nhà edit truyện hay và lựa chọn tác phẩm cũng rất hay ma mình đã từng biết.Rất mong chờ dự án kế tiếp của nhà bạn

  15. truyện này mình đọc đi đọc lại 3 lần rồi mà vẫn thấy hay. bản edit rất mượt , rất hay. cảm ơn bạn đã bỏ công làm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s